Bóng tối đặc quánh bao trùm lấy tiệm đồ cũ. Đối với ba gã sát thủ vừa lao vào, đây là một nghịch cảnh, nhưng đối với Khương Tử Diệp, đây là sân khấu mà anh làm chủ.
Tiếng hơi thở dồn dập, tiếng vải quần áo cọ xát, và cả tiếng tim đập hỗn loạn của những kẻ đang hoang mang hiện lên trong tâm trí Tử Diệp như một bản đồ nhiệt chi tiết.
"Đứa nào có đèn pin? Bật lên!" Một giọng nói gắt gỏng vang lên phía bên trái.
Xoẹt.
Một vệt sáng từ đèn pin điện thoại quét qua không trung. Ngay khoảnh khắc ánh sáng vừa lóe lên, Tử Diệp đã hành động. Anh không lùi lại, mà lao về phía trước. Chiếc gậy dò đường bằng sợi carbon trong tay anh vung lên, không phải nhắm vào đầu, mà nhắm vào cổ tay đang cầm đèn của gã sát thủ.
Cộp!
Chiếc điện thoại rơi xuống sàn. Tử Diệp xoay người, gót chân anh đá mạnh vào một chiếc hộp thiếc đựng đầy linh kiện sắt vụn đặt trên kệ thấp. Hàng ngàn con ốc vít đổ xuống sàn nhà gỗ, tạo ra một cái bẫy trơn trượt cho những kẻ đang đi giày đế cứng.
"Mẹ kiếp! Hắn ở đâu?"
Tiếng chửi thề bị cắt ngang bởi tiếng ngã oạch của gã thứ hai. Tử Diệp im lặng như một cái bóng. Anh nghe thấy tiếng gió rít từ một cú đấm phía bên phải. Anh khẽ nghiêng đầu, nắm đấm sượt qua tai, và ngay lập tức, anh dùng cùi chỏ huých mạnh vào chấn thủy của đối phương.
"Sơ Hạ, góc 2 giờ, giá sách!" Tử Diệp hô vang.
Lâm Sơ Hạ, người đã quá quen thuộc với sơ đồ căn phòng trong bóng tối, lập tức giật mạnh sợi dây thừng giấu kín. Một chồng sách cũ nặng nề đổ ụp xuống đầu kẻ thứ ba đang lồm cồm bò dậy.
Trong khi đó, Hàn Sâm vẫn đang quằn quại giữa sàn nhà, chiếc đồng hồ Patek Philippe trên tay gã vẫn phát ra những tiếng tích tắc dồn dập như nhịp tim của một kẻ đang lên cơn co giật. Những ảo giác từ mảnh chip đang hành hạ gã. Gã thấy những "bảng Review" đỏ rực của quá khứ hiện ra, tra hỏi gã về từng mạng người gã đã tước đoạt.
"Tử Diệp... dừng nó lại... làm ơn..." Hàn Sâm rên rỉ.
Tử Diệp tiến lại gần, đôi mắt mù lòa hướng về phía tiếng nói của gã đồ tể. Anh nhặt chiếc đồng hồ lên, nhẹ nhàng vặn ngược núm xoay. Tiếng reo của hàng trăm chiếc đồng hồ báo thức cũng vừa lúc lịm dần, trả lại cho gian phòng một sự im lặng đáng sợ.
"Sự thật không dừng lại chỉ vì ông cầu xin, Hàn Sâm," Tử Diệp nói, giọng anh trầm buồn. "Ông muốn có lại danh tính? Danh tính của ông không nằm trong mảnh chip này, nó nằm ở việc ông sẽ làm gì với những gì còn lại của đời mình."
Ba gã sát thủ nằm la liệt trên sàn, rên rỉ vì đau đớn và hoang mang. Chúng không hiểu tại sao một gã thợ mù lại có thể hạ gục chúng dễ dàng đến thế. Chúng không biết rằng, khi mất đi đôi mắt, Tử Diệp đã học được cách lắng nghe bản chất của chuyển động – thứ mà không loại kính nhìn đêm nào có thể bắt chước được.
"Mang chúng đi," Tử Diệp nói vọng ra phía cửa.
Tí Mạng và vài thanh niên lực lưỡng trong ngõ 42, tay cầm gậy gộc và đèn bão, bước vào. Họ đã đứng đợi sẵn theo tín hiệu của Tử Diệp. Cả phố không còn là những người đứng xem, họ đã trở thành những "Reviewer" đời thực, bảo vệ người hàng xóm đã cứu rỗi họ.
Khi đám người bị lôi đi, tiệm đồ cũ chỉ còn lại Tử Diệp và Sơ Hạ. Ánh đèn bão hắt bóng hai người lên bức tường đầy đồng hồ.
Sơ Hạ tiến lại gần, run rẩy chạm vào vai anh. "Anh không sao chứ?"
Tử Diệp buông chiếc gậy xuống, đôi bàn tay anh đầy những vết xước mới. Anh đưa tay lên, tìm kiếm và chạm vào mặt chiếc đồng hồ Patek Philippe.
"Hệ thống cũ đã thực sự cử người đến," anh thầm thì. "Hàn Sâm chỉ là kẻ mở đường. Những kẻ khác sẽ không dùng vũ lực thô bạo thế này đâu. Chúng sẽ dùng thứ mà chúng ta vừa trả lại cho con người: Sự tự do."
Anh cảm nhận được mảnh chip bên trong đồng hồ vừa tự hủy dưới tác động của điện trường. Nhưng trước khi chết hẳn, nó đã kịp gửi một tín hiệu cuối cùng vào não bộ của anh.
"Sơ Hạ... chúng ta phải đi. Không phải chạy trốn, mà là đi tìm người đã tạo ra 'Kẻ Quản Trị'. Danh sách đó... anh đã kịp nghe thấy một cái tên."
"Ai?"
"Nhà tâm lý học An nhân sinh. Kẻ đang được tung hô là 'vị cứu tinh' của thế giới không bí mật này."