Ba ngày định mệnh bắt đầu bằng những tiếng búa gõ lách cách đều đặn trong màn sương mù của thị giác. Khương Tử Diệp không ngủ, anh ngồi lọt thỏm giữa những linh kiện đồng hồ vương vãi, đôi tai nhạy bén thu nhận từng tiếng động nhỏ nhất từ phía bên kia đường – nơi Hàn Sâm đang canh chừng như một con diều hâu điện tử.
Sơ Hạ không rời anh nửa bước. Cô trở thành đôi mắt, thành bộ não phân tích dữ liệu cho anh.
"Tử Diệp, bên trái ba phân, bánh răng thứ tư đang bị kẹt." Sơ Hạ khẽ nói, tay cô lướt nhanh trên màn hình máy tính bảng để mô phỏng cấu trúc của mảnh chip. "Anh thực sự định biến chiếc Patek Philippe đó thành một máy giải mã sao?"
Tử Diệp không ngẩng đầu, tay anh vẫn thoăn thoắt: "Không chỉ là giải mã. Anh đang biến nó thành một 'hộp âm nhạc' của sự thật. Nếu Hàn Sâm muốn nghe tiếng nói của quá khứ, anh sẽ cho hắn nghe bản nhạc mà hắn không bao giờ muốn nghe nhất."
Trong bóng tối của đôi mắt, Tử Diệp đang xây dựng một bản đồ tư duy phức tạp. Anh nhận ra mảnh chip của Hàn Sâm không chỉ chứa dữ liệu, nó chứa một loại "Virus Đạo Đức". Kẻ nào kết nối với nó sẽ bị ép buộc phải nhìn thấy toàn bộ tội lỗi lớn nhất trong đời mình dưới dạng ảo giác cực hạn. Đây chính là vũ khí cuối cùng mà Hệ thống dùng để tiêu diệt những kẻ phản loạn: Khiến họ phát điên vì chính lương tâm của mình.
Đến đêm thứ hai, một vị khách không ngờ tới đã lẻn vào tiệm qua đường cửa sổ gác mái. Đó là một gã thiếu niên gầy gò, mặc áo hoodie rộng thùng xình, đôi mắt láo liên như chuột.
"Ai đó?" Tử Diệp hỏi, tay anh đã thủ sẵn một thanh nhíp nhọn.
"Là tôi... Tí 'Mạng'. Kẻ mà anh từng Review là 'Trùm trộm vặt nhưng trái tim 4 sao' ấy." Thằng bé thì thào, giọng run rẩy. "Cả phố đang xôn xao vì gã mặt sẹo bên kia đường. Anh Diệp, tôi nghe lỏm được... hắn không đi một mình. Có ít nhất ba kẻ nữa đang bao vây ngõ 42."
Sơ Hạ tái mặt: "Hàn Sâm không tin anh."
"Hắn chưa bao giờ tin ai," Tử Diệp bình thản nói. "Tí, giúp tôi một việc. Cậu có thể gom tất cả những chiếc đồng hồ báo thức cũ trong khu phố này lại đây không? Càng nhiều càng tốt. Tôi cần một dàn đồng ca."
Tí Mạng gật đầu dù không hiểu gì, gã biến mất vào bóng tối nhanh như lúc đến.
Sáng ngày thứ ba, Hàn Sâm bước vào tiệm đúng lúc kim đồng hồ treo tường điểm 12 giờ trưa. Gã đặt chiếc Patek Philippe cổ kính lên bàn. Vỏ vàng 18K lấp lánh nhưng bộ máy bên trong đã bị Tử Diệp can thiệp hoàn toàn.
"Xong chưa?" Hàn Sâm gằn giọng, bàn tay cơ khí của gã siết chặt mặt bàn.
Tử Diệp đẩy chiếc đồng hồ đã được gắn mảnh chip vào bên trong về phía gã. "Xong rồi. Nhưng hãy nhớ, sự thật có một nhịp điệu riêng. Nếu ông không đủ can đảm để nghe, đừng bao giờ vặn dây cót."
Hàn Sâm cười gằn, gã tham lam vồ lấy chiếc đồng hồ, cắm dây cáp từ cổ tay mình vào cổng kết nối mà Tử Diệp đã chế tạo.
"Để xem cái 'Kế hoạch B' vĩ đại này là gì..."
Ngay khi Hàn Sâm vặn nấc khóa cuối cùng, không gian trong tiệm bỗng chốc rung chuyển. Không phải vì một vụ nổ, mà vì hàng trăm chiếc đồng hồ báo thức mà Tí Mạng mang đến đồng loạt reo vang. Tiếng chuông hỗn loạn tạo ra một tầng tần số âm thanh đặc biệt, kích hoạt cơ chế "phản vệ" bên trong mảnh chip.
Mắt Hàn Sâm trợn ngược. Thay vì những dòng code quyền lực, gã thấy mình đang đứng giữa một cánh đồng xác người – những nạn nhân mà gã đã "xử lý" trong mười năm làm việc cho Hệ thống.
"Không! Dừng lại! Đây không phải dữ liệu tôi muốn!" Hàn Sâm gào thét, gã ngã quỵ xuống sàn, đôi tay cào cấu vào không trung như muốn xua đuổi những bóng ma.
Tử Diệp đứng dậy, dù mù lòa nhưng anh bước đi đầy uy quyền. "Ông muốn nhìn thấy bảng sao của mình đúng không? Để tôi đọc cho ông nghe đánh giá cuối cùng: [Hàn Sâm - Đánh giá: Kẻ bị ám ảnh bởi cái bóng của chính mình - 0 sao]."
Bất chợt, ba bóng đen lao vào từ cửa chính. Đó là đồng bọn của Hàn Sâm. Nhưng Tử Diệp đã chuẩn bị sẵn. Anh gõ mạnh chiếc gậy dò đường xuống sàn gỗ – một tín hiệu đã định trước.
Sơ Hạ lập tức ngắt cầu dao điện. Căn tiệm chìm vào bóng tối hoàn toàn.
"Chào mừng các người đến với thế giới của tôi," Tử Diệp thầm thì trong bóng tối. "Nơi mà đôi mắt là thứ vô dụng nhất."