MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Án Từ Thượng ĐếChương 12

Bản Án Từ Thượng Đế

Chương 12

889 từ · ~5 phút đọc

Vị khách lạ không di chuyển, nhưng áp lực tỏa ra từ gã khiến không khí trong tiệm như đặc quánh lại. Tử Diệp vẫn ngồi yên, đôi bàn tay gầy gũi đặt hờ trên mặt bàn gỗ. Dù đôi mắt không còn nhìn thấy, nhưng thính giác của anh giờ đây nhạy bén đến mức có thể nghe thấy cả tiếng bụi mịn rơi trên mặt kính đồng hồ.

"Ông không phải người của Đội Thu Hồi," Tử Diệp phá tan sự im lặng, giọng anh điềm tĩnh một cách lạ kỳ. "Tiếng tim của ông... nó không có nhịp nghỉ. Đó là một bộ máy điều hòa tuần hoàn nhân tạo."

Người lạ khẽ cười, một âm thanh nghe như tiếng lá khô bị nghiền nát. "Khương Tử Diệp, anh mù nhưng anh lại thấy nhiều hơn cả khi anh có đôi mắt đó. Tôi là Hàn Sâm, một 'Phế phẩm' mà cái hệ thống anh vừa phá hủy đã đào thải từ mười năm trước."

Sơ Hạ lùi lại một bước, tay cô bí mật nắm chặt chiếc tuốc nơ vít sắc nhọn trên giá gỗ. Cô nhận ra trên cổ tay của Hàn Sâm có một dãy mã số xăm chìm, giờ đây đang mờ dần nhưng vẫn đủ để nhận diện những kẻ từng là vật thí nghiệm của dự án "Gương soi nhân tính".

Hàn Sâm tiến lại gần chiếc hộp sắt, ngón tay gã gõ nhịp đều đặn lên nắp hộp. "Tôi không đến đây để trả thù cho Hệ thống. Tôi đến đây vì anh đã khiến tôi trở thành một kẻ vô danh. Trước đây, dù tôi chỉ được đánh giá 0.5 sao, nhưng ít ra tôi còn biết mình là ai trong cái xã hội rác rưởi này. Giờ đây, bảng sao biến mất, tôi chẳng là gì cả."

"Ông muốn tìm lại sự tồn tại bằng cách khởi động lại đống phế liệu này sao?" Tử Diệp chỉ tay vào mảnh chip bị cháy trong hộp.

"Tôi muốn anh sửa nó," Hàn Sâm gằn giọng, hơi thở gã mang theo mùi hăng hắc của hóa chất. "Anh là người duy nhất hiểu được cấu trúc của 'Lỗi'. Nếu anh không sửa, tôi sẽ khiến con ngõ này trở thành nấm mồ cho cô gái bên cạnh anh."

Tử Diệp không trả lời ngay. Anh chậm rãi đưa tay vào chiếc hộp, những ngón tay thon dài chạm nhẹ lên bề mặt gồ ghề của mảnh chip. Trong bóng tối của tâm thức, anh không còn thấy những bảng thông báo rực rỡ, nhưng anh cảm nhận được những luồng điện li ti đang chạy dọc thần kinh vị giác.

Anh khẽ nghiêng đầu, lắng nghe "tiếng hát" của mảnh kim loại. Đối với một thợ sửa đồng hồ tài hoa, mọi vật thể đều có một nhịp điệu riêng. Mảnh chip này đang rên rỉ, nó chứa đựng những ký ức vụn vỡ của Kẻ Quản Trị – những dữ liệu về một "Kế hoạch B" mà tháp chuông chưa kịp kích hoạt.

"Tôi sẽ sửa nó," Tử Diệp đột ngột lên tiếng.

"Tử Diệp! Anh điên sao?" Sơ Hạ thảng thốt kêu lên, cô chạy lại định ngăn cản nhưng anh khẽ giơ tay hiệu dừng lại.

"Nhưng tôi cần thời gian," Tử Diệp tiếp tục, đôi mắt mù hướng về phía Hàn Sâm. "Và tôi cần ông mang đến đây một thứ. Một chiếc đồng hồ quả quýt của hãng Patek Philippe đời 1920. Chỉ có bộ bánh răng của nó mới đủ tinh vi để làm cầu nối dẫn truyền dữ liệu cho mảnh chip này."

Hàn Sâm im lặng một lúc như để dò xét, sau đó gã gật đầu. "Ba ngày. Tôi sẽ mang thứ anh cần đến. Đừng giở trò, Khương Tử Diệp. Tôi không nhìn thế giới bằng mắt, tôi nhìn bằng cảm biến nhiệt. Mọi cử động của anh và cô gái này đều nằm trong tầm kiểm soát của tôi từ phía bên kia đường."

Khi tiếng bước chân của Hàn Sâm xa dần và tiếng chuông gió lặng im, Sơ Hạ lập tức quỵ xuống bên cạnh Tử Diệp, hơi thở cô dồn dập vì sợ hãi.

"Anh thực sự sẽ giúp hắn sao? Hắn là một con quái vật!"

Tử Diệp thở dài, anh đưa tay lần tìm và nắm lấy bàn tay đang run rẩy của Sơ Hạ. "Sơ Hạ, mảnh chip này không phải là chìa khóa để khởi động lại hệ thống. Nó là một 'hộp đen'. Nó chứa danh sách những kẻ đứng sau Hàn Sâm – những thực thể bằng xương bằng thịt đang ẩn mình trong bóng tối để điều khiển thành phố này."

Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười pha chút chua chát.

"Hàn Sâm tưởng hắn đang lợi dụng một gã thợ mù. Nhưng gã thợ mù này... vừa nhận ra một bí mật: Khi hệ thống biến mất, thứ duy nhất còn lại để đánh giá một con người không phải là sao, mà là Sự thật ẩn sau những vết nứt."

Tử Diệp đứng dậy, dù không nhìn thấy, nhưng anh bước đi rất vững chãi về phía tủ đồ cũ. Anh cần chuẩn bị một "cái bẫy" bên trong những bánh răng, một cái bẫy dành cho kẻ dám mang rác thải của quá khứ đến làm bẩn tiệm đồng hồ của anh.