Ba tháng sau sự kiện "Đại Thanh Tẩy", ngõ 42 trở lại với nhịp sống vốn có, nhưng không gian dường như tĩnh lặng và trầm mặc hơn. Tiệm sửa đồng hồ cũ của Khương Tử Diệp vẫn mở cửa, nhưng cánh cửa gỗ sờn màu giờ đây luôn treo một tấm bảng nhỏ: "Sửa bằng tay, cảm nhận bằng tim."
Tử Diệp ngồi bên bàn làm việc quen thuộc. Đôi mắt anh phủ một lớp màng xám đục, vô hồn, nhưng đôi bàn tay thì linh hoạt đến kinh ngạc. Anh không còn nhìn thấy những bảng sao xanh đỏ, không còn thấy những dòng bình luận tàn nhẫn nhảy múa trên đầu thực khách qua đường. Thế giới của anh hiện tại được dệt bằng âm thanh: tiếng kim giây chạy tích tắc, tiếng lá khô xào xạc ngoài hiên, và nhịp thở của người con gái đang ngồi đối diện.
"Trà nhài hôm nay hơi đậm một chút, anh thấy sao?" Lâm Sơ Hạ khẽ đẩy tách sứ về phía anh.
Tử Diệp đưa tay chạm nhẹ vào mặt bàn, chuẩn xác cầm lấy tách trà. "Đậm mới tốt. Nó khiến anh cảm thấy vị giác vẫn còn trung thực."
Sơ Hạ nhìn anh, trong mắt cô là một nỗi xót xa xen lẫn ngưỡng mộ. Cô giờ đây là "đôi mắt" của anh. Sau khi hệ thống sụp đổ, Sơ Hạ đã chọn ở lại căn tiệm này, từ bỏ danh tính thiên tài máy tính để trở thành một người phụ việc bình thường.
Thế giới bên ngoài vẫn đang loay hoay với sự tự do mới giành được. Không còn bảng Review, con người phải học lại cách tin tưởng nhau. Có những vụ lừa đảo bùng phát vì không còn "cảnh báo hệ thống", nhưng cũng có những người tìm thấy sự thanh thản vì quá khứ đen tối không còn bị phơi bày công khai.
"Tử Diệp, sáng nay có một người lạ đứng trước cửa tiệm rất lâu," Sơ Hạ hạ thấp giọng. "Hắn không mang theo đồng hồ hỏng. Hắn chỉ nhìn vào tấm biển hiệu, rồi nhìn anh. Trên người hắn có một mùi... rất giống mùi ozone ở tầng hầm tháp chuông."
Đôi tay đang tháo bánh răng của Tử Diệp khựng lại. Anh đặt chiếc nhíp xuống, đôi tai nhạy bén hướng về phía cửa.
"Hệ thống đã mất đi quyền quản trị kỹ thuật, nhưng những kẻ hưởng lợi từ nó thì vẫn còn đó," Tử Diệp trầm ngâm. "Chúng không cần máy móc để nhận ra anh. Chúng chỉ cần nhìn thấy một kẻ mù vẫn có thể sửa được những cỗ máy thời gian phức tạp nhất."
Bất chợt, tiếng chuông gió ở cửa tiệm kêu "keng" một tiếng. Một luồng gió lạnh từ ngoài phố ùa vào, mang theo mùi của những trang giấy cũ và mực in hóa chất.
"Xin hỏi, đây có phải nơi thu nhận những ký ức hỏng không?"
Giọng nói của vị khách mới lạ lẫm, khô khốc như tiếng giấy nhám chà trên mặt gỗ. Tử Diệp không nhìn thấy, nhưng bản năng của một "Reviewer" cũ khiến sống lưng anh lạnh toát. Anh cảm nhận được một sự hiện diện không có nhịp đập, không có hơi ấm.
Sơ Hạ đứng dậy, chắn trước mặt Tử Diệp một cách bản năng. "Chúng tôi chỉ sửa đồng hồ. Nếu ông muốn sửa ký ức, chắc ông nhầm chỗ rồi."
"Không nhầm," người lạ bước thêm một bước, tiếng giày da nện xuống sàn gỗ khô khốc. "Khương Tử Diệp, anh đã xóa đi bảng đánh giá của thế gian, nhưng anh quên mất một điều: Có những người sinh ra đã là 'rác thải', và dù anh có gỡ nhãn của họ đi, họ vẫn bốc mùi. Tôi đến đây để gửi một món đồ... mà anh chắc chắn sẽ muốn sửa."
Vị khách đặt một chiếc hộp sắt đen lên bàn. Bên trong không phải đồng hồ, mà là một mảnh chip đồng tử đã bị cháy sém – thứ từng nằm trong mắt trái của Kẻ Quản Trị.
Tử Diệp đưa tay chạm vào chiếc hộp. Ngay khi đầu ngón tay tiếp xúc với lớp kim loại lạnh lẽo, một cơn đau buốt chạy thẳng lên đại não. Dù đôi mắt đã mù, nhưng trong bóng tối của tâm trí anh, một dòng chữ trắng nhạt nhẽo hiện ra, run rẩy và yếu ớt:
[Dữ liệu còn sót lại: Dự án 'Tái Thiết Đạo Đức'] [Cảnh báo: Reviewer đang bị định vị thủ công.]
Tử Diệp mỉm cười cay đắng. Cuộc chơi chưa bao giờ kết thúc. Họ đã xóa bỏ hệ thống ảo, nhưng giờ đây, họ phải đối mặt với những "quái vật" bằng xương bằng thịt được tạo ra từ chính hệ thống đó.