Cuộc rượt đuổi diễn ra nghẹt thở trong những con ngõ nhỏ lắt léo của Hà Nội. Khương Tử Diệp kéo Sơ Hạ băng qua những hàng quán chưa kịp mở cửa, những bảng sao của người dân lao động hiện lên mờ ảo trong sương sớm: 4 sao, 4.5 sao... Những con người lương thiện đang ngơ ngác nhìn thế giới đổ vỡ.
"Hướng này!" Tử Diệp gắt khẽ, anh đẩy Sơ Hạ vào một cửa hầm rác cũ ngay phía sau tháp chuông.
Đội Thu Hồi di chuyển như những bóng ma, tiếng bước chân cơ khí của chúng nện xuống lòng đường đều đặn đến đáng sợ. Mắt phải của Tử Diệp nháy liên tục, cảnh báo mức độ đe dọa đã lên tới 90%.
Khi cả hai lẻn được vào lại chân tháp, Sơ Hạ lập tức kết nối thiết bị vào cổng chờ dự phòng mà cô đã bí mật thiết lập từ trước. "Tử Diệp, tôi cần anh giữ chiếc đồng hồ này áp sát vào máy chủ. Nó là bộ ổn định nhịp xung duy nhất chúng ta có."
Tử Diệp cầm lấy chiếc đồng hồ của cha cô. Kim giây vẫn đang nhích từng chút một: 4 giờ 20 phút. Anh nhìn lên đỉnh tháp, nơi Kẻ Quản Trị đã tan biến, giờ chỉ còn lại một khoảng không đầy những hạt dữ liệu lơ lửng.
"Tiến hành đi," anh nói, giọng kiên định dù toàn thân đang run lên vì quá tải dữ liệu.
Sơ Hạ gõ lệnh cuối cùng. Một luồng điện màu xanh lam chạy dọc theo các dây cáp, dẫn thẳng lên chiếc chuông đồng khổng lồ phía trên. Chiếc chuông bắt đầu rung lên, nhưng không phát ra âm thanh, mà phát ra những sóng từ trường cực mạnh.
[Trạng thái: Đang tải lên giao thức 'Tự Do'] [Tiến độ: 30%... 50%...] [Cảnh báo: Reviewer Khương Tử Diệp đang bị xâm nhập sinh học!]
Máu bắt đầu rỉ ra từ lỗ tai và mũi của Tử Diệp. Mắt phải của anh trắng dã. Trong đầu anh, hàng tỷ tiếng nói, hàng tỷ đánh giá của nhân loại đang gào thét. Anh thấy được mọi nỗi đau, mọi sự dối trá, mọi niềm hy vọng của cả một thành phố đang đổ dồn vào một điểm duy nhất.
"Dừng lại đi, Tử Diệp! Anh sẽ chết mất!" Sơ Hạ khóc nấc lên, cô muốn giật tay anh ra nhưng một bức tường năng lượng đã ngăn cô lại.
"Không... tôi thấy rồi..." Tử Diệp thào thào. "Tôi thấy... cái nhãn cuối cùng..."
Trên bầu trời thành phố, một bảng Review khổng lồ hiện ra, che lấp cả mặt trời đang lên. Nhưng thay vì hiện sao hay bình luận, nó chỉ hiện ra một dòng chữ duy nhất:
[BẠN CÓ QUYỀN KHÔNG ĐƯỢC ĐÁNH GIÁ]
Dưới dòng chữ đó là một nút bấm ảo hiện lên trong tâm trí của mỗi người dân. Một sự lựa chọn: Giữ lại bảng sao để phơi bày sự thật, hoặc xóa bỏ nó để bắt đầu lại từ đầu bằng niềm tin mù quáng nhưng chân thành.
"Xác nhận... xóa..." Tử Diệp dùng hơi tàn cuối cùng để ra lệnh cho hệ thống.
Một tiếng nổ lớn vang lên từ đỉnh tháp. Chiếc chuông đồng vỡ vụn thành hàng triệu mảnh ánh sáng, rơi xuống thành phố như một cơn mưa sao băng giữa ban ngày. Đội Thu Hồi đang đứng ở chân tháp bỗng nhiên khựng lại, cơ thể chúng tan rã thành tro bụi vì mất đi điểm tựa dữ liệu.
Các bảng sao trên đầu mọi người biến mất. Hoàn toàn biến mất.
Thế giới trở lại với màu sắc vốn có của nó. Không còn thông số, không còn định giá, không còn những con số sao tàn nhẫn.
Tử Diệp ngã quỵ xuống vòng tay của Sơ Hạ. Con mắt phải của anh giờ đây cũng chỉ còn một màu xám đục. Anh đã hoàn toàn mù lòa.
"Mọi thứ... hết rồi chứ?" anh thầm thì, tay mò mẫm chạm vào gương mặt Sơ Hạ.
Sơ Hạ ôm chặt lấy anh, nức nở gật đầu. "Hết rồi. Không còn bảng Review nào nữa cả. Em không thấy sao, anh cũng không thấy sao... Chúng ta chỉ là chúng ta thôi."
Tử Diệp mỉm cười. Dù không còn nhìn thấy, nhưng lần đầu tiên anh cảm nhận được sự ấm áp của một con người mà không cần qua bất kỳ một hệ thống đánh giá nào. Anh là một thợ sửa đồng hồ, và anh vừa sửa xong cỗ máy vĩ đại nhất: Trái tim của nhân loại.
Tiến độ nhiệm vụ: 100%.