Thành phố sau đêm "Đại thanh trừng dữ liệu" không còn tiếng còi xe inh ỏi như mọi ngày. Một sự im lặng bao trùm, nặng nề và đầy hoài nghi. Những bảng sao lấp lánh trên đầu mỗi người như những chiếc gương phản chiếu bản ngã, buộc họ phải nhìn vào sự thật mà bấy lâu nay họ cố tình che đậy.
Khương Tử Diệp ngồi bệt trên vỉa hè, ngay dưới chân tháp chuông. Mắt phải của anh đau nhức, các dòng dữ liệu trôi qua chậm lại, nhưng mức độ chi tiết thì tăng lên kinh khủng.
[Bối cảnh: Thành phố Thấu Suốt] [Review: 2.5 sao - "Giai đoạn hỗn loạn của sự thật. Lòng tin đang được tái cấu trúc."] [Cảnh báo: Chỉ số cảm xúc của cư dân đang ở mức báo động đỏ.]
Cách đó vài mét, một đôi tình nhân đang tranh cãi dữ dội. Chàng trai quỳ xuống van xin, nhưng trên đầu anh ta hiện rõ dòng chữ: [Đánh giá 1.2 sao - Đã lừa dối 3 lần trong tuần qua]. Cô gái nhìn bảng sao đó, nước mắt giàn giụa, rồi không nói một lời mà quay lưng đi thẳng. Sự thật lúc này không còn là những lời đồn thổi, nó là bằng chứng đanh thép không thể chối cãi.
"Anh nhìn xem," Sơ Hạ ngồi xuống bên cạnh Tử Diệp, đưa cho anh chai nước khoáng. "Thế giới này bỗng nhiên trở nên... tàn nhẫn quá."
Tử Diệp đón lấy chai nước, bàn tay vẫn còn run nhẹ. "Sự thật vốn dĩ tàn nhẫn, Sơ Hạ. Chỉ là trước đây chúng ta đã quá quen với việc được bọc trong những lớp đường của sự giả dối thôi."
Bất chợt, một nhóm người mặc đồng phục đen, không có bảng Review trên đầu, xuất hiện từ phía cuối đại lộ. Họ di chuyển một cách máy móc, tay cầm những thiết bị trông giống như máy quét radar.
Mắt phải Tử Diệp nheo lại, hệ thống cảnh báo đỏ rực:
[Đối tượng: Đội Thu Hồi Dữ Liệu - Chi nhánh ngầm của 'Hệ thống'] [Đánh giá: N/A - Không có linh hồn] [Mục tiêu: Xóa bỏ các thực thể gây nhiễu (Reviewer)]
"Họ vẫn chưa bỏ cuộc," Tử Diệp nghiến răng. "Kẻ Quản Trị ở tháp chuông chỉ là một nhánh nhỏ. 'Hệ thống' thực sự là một mạng lưới rộng lớn hơn nhiều. Chúng muốn thu hồi lại những gì chúng ta vừa phát tán."
Sơ Hạ nắm chặt tay anh. "Chúng ta không thể trốn mãi được. Nếu chúng ta bị bắt, 'giao thức mở' sẽ bị thu hồi, mọi người sẽ lại trở thành những con cừu mù quáng."
Tử Diệp đứng dậy, phủi bụi trên chiếc quần bò bạc phếch. Anh nhìn về phía tiệm sửa đồng hồ cũ trong ngõ 42 – nơi trú ẩn duy nhất mà anh từng nghĩ là an toàn. Nhưng giờ đây, anh nhận ra tiệm sửa đồng hồ không phải là một cái tổ, nó là một trạm canh phòng.
"Sơ Hạ, cô có thể truy cập vào mạng lưới camera của thành phố từ đây không?"
Sơ Hạ lấy từ trong túi ra một chiếc máy tính bảng mini – thiết bị cô kịp vơ lấy từ tầng hầm. "Có thể, nhưng tôi cần một trạm phát tín hiệu mạnh hơn."
Tử Diệp nhìn lên đỉnh tháp chuông, nơi chiếc chuông đồng vẫn đang treo lơ lửng một cách thần kỳ nhờ vào "Lỗi thực tại" mà anh đã tạo ra.
"Chúng ta sẽ biến chiếc chuông đó thành một cột ăng-ten phát sóng. Nếu chúng ta phát đi một thông điệp cuối cùng, một thông điệp có thể giúp con người tự kiểm soát được bảng Review của chính mình thay vì để máy móc định đoạt... thì hệ thống sẽ thực sự sụp đổ."
"Nhưng để làm vậy, anh phải kết nối trực tiếp bộ não của mình với hệ thống một lần nữa," Sơ Hạ lo lắng. "Con mắt còn lại của anh... có thể sẽ hỏng hoàn toàn."
Tử Diệp nhìn Sơ Hạ, rồi nhìn xuống bàn tay mình – đôi bàn tay thợ sửa đồng hồ có khả năng làm những bánh răng nhỏ nhất chuyển động.
"Tôi là một thợ sửa đồ cũ, Sơ Hạ. Một món đồ chỉ thực sự có giá trị khi nó hoạt động đúng với chức năng của nó. Con người cũng vậy. Chúng ta không cần ai đó đánh giá mình bao nhiêu sao. Chúng ta chỉ cần biết mình là ai."
Đúng lúc đó, đội Thu Hồi đã phát hiện ra họ. Những vệt sáng đỏ từ máy quét quét qua người Tử Diệp.
"Đứng lại! Thực thể lỗi 001, yêu cầu đứng yên để định dạng lại!" Tiếng loa phóng thanh vô hồn vang lên.
Tử Diệp kéo Sơ Hạ lao vào con hẻm nhỏ đối diện. Cuộc chạy trốn lần này không còn là để sống sót, mà là để tìm cách trả lại cho thế giới thứ quyền lực cuối cùng: Quyền được giữ bí mật cho những trái tim biết ăn ăn.