Bóng tối dưới hầm sâu không đặc quánh như Tử Diệp tưởng, mà lại lấp lánh bởi hàng ngàn tia sáng xanh lục từ những màn hình máy tính cũ kỹ chạy dọc theo bốn bức tường. Không gian sặc mùi ozone và bụi điện tử, một sự tương phản đến khó tin với vẻ cổ kính của tháp chuông phía trên.
Tử Diệp chống tay ngồi dậy, đầu đau như búa bổ. Con mắt trái của anh giờ đây chỉ là một khoảng không mù mịt, nhưng mắt phải – con mắt còn lại của "Reviewer" – lại bắt đầu hoạt động điên cuồng.
[Địa điểm: Trung tâm dữ liệu ngầm – Dự án "Gương soi nhân tính"] [Review: -10 sao - "Nơi khai sinh ra hệ thống định giá con người."] [Cảnh báo: Không khí chỉ đủ dùng trong 3 giờ.]
Sơ Hạ đang quỳ bên cạnh một chiếc máy chủ lớn nhất ở giữa phòng. Đôi tay cô lướt trên bàn phím một cách thuần thục, như thể một bản năng đã bị chôn giấu mười năm nay vừa được đánh thức.
"Tử Diệp, nhìn này..." Cô thảng thốt gọi.
Anh bước lại gần, nhìn vào màn hình. Đó không phải là những dòng code khô khan, mà là hàng triệu hồ sơ cá nhân. Mỗi hồ sơ đều có một con số đánh giá sao, y hệt như những gì anh vẫn thấy trên đầu mỗi người.
"Cha tôi không chỉ là kỹ sư xây dựng tháp chuông này," Sơ Hạ nói, giọng cô nghẹn lại. "Ông ấy là người xây dựng thuật toán cho hệ thống Reviewer đời đầu. Nhưng khi ông ấy nhận ra bọn họ muốn dùng nó để phân loại con người thành 'hạng sang' và 'rác thải' nhằm thống trị xã hội, ông ấy đã cố gắng xóa bỏ nó."
Tử Diệp sững sờ. Hóa ra khả năng của anh không phải là một món quà tâm linh, mà là một sự "lây nhiễm" dữ liệu từ dự án lỗi này. Anh nhìn vào một hồ sơ bị khóa đỏ rực trên màn hình: [Lâm Kiến Quốc – Đánh giá: Kẻ phản nghịch – Đã xử lý].
Bất chợt, các màn hình xung quanh đồng loạt nhiễu sóng. Một giọng nói điện tử vang lên khắp căn hầm, lạnh lẽo và không cảm xúc:
"Phát hiện xâm nhập trái phép. Reviewer Khương Tử Diệp, ngươi đã vi phạm điều khoản bảo mật cấp độ S. Tiến hành thanh trừng dữ liệu."
Bảng hệ thống trong mắt phải của Tử Diệp đột nhiên hiện lên hàng loạt bảng thông báo đỏ:
[Cảnh báo: Một đợt 'Xóa Review' đang quét qua căn phòng.] [Hiệu ứng: Mọi đối tượng trong vùng quét sẽ mất đi danh tính và ký ức.] [Thời gian đến khi định dạng lại: 60 giây.]
"Sơ Hạ, họ đang định xóa sổ chúng ta!" Tử Diệp quát lớn. "Cô có cách nào dừng nó lại không?"
Sơ Hạ cắn chặt môi, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. "Hệ thống yêu cầu một khóa xác thực sinh trắc học mà cha tôi đã thay đổi vào phút cuối. Nó không phải vân tay, không phải võng mạc..."
Tử Diệp nhìn vào bảng Review đang nhấp nháy trên đầu Sơ Hạ, nó hiện ra một gợi ý mờ nhạt: [Chìa khóa nằm ở nhịp đập của sự thật].
Anh sực nhớ ra chiếc đồng hồ của cô. Anh móc nó ra từ túi áo, chiếc đồng hồ cơ nứt vỡ đã ngừng chạy ở 4 giờ 15 phút.
"Sơ Hạ, nhịp tim! Cha cô đã cài đặt nhịp tim của cô vào bộ máy này!"
Tử Diệp áp chiếc đồng hồ vào ngực Sơ Hạ. Ngay khi tiếng tim đập của cô hòa cùng nhịp với những bánh răng rỉ sét bên trong, chiếc đồng hồ bỗng nhiên phát ra một tiếng "tách" giòn giã. Kim giây bắt đầu nhích thêm một nấc, rồi một nấc nữa.
4 giờ 16 phút.
Một luồng sáng vàng kim bùng lên từ chiếc đồng hồ, truyền thẳng vào máy chủ trung tâm. Toàn bộ các bảng thông báo đỏ trong mắt Tử Diệp biến mất, thay vào đó là một dòng chữ xanh dịu nhẹ:
[Xác thực thành công: Quyền chủ sở hữu thuộc về Lâm Sơ Hạ.] [Trạng thái: Tạm dừng thanh trừng.]
Căn hầm trở nên yên tĩnh. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, từ phía lối vào hầm, tiếng máy khoan đá rít lên chói tai. Kẻ Quản Trị không dễ dàng bỏ cuộc, hắn đang phá hủy nền móng tháp chuông để tiến xuống đây.
Tử Diệp nhìn Sơ Hạ, rồi nhìn vào đôi bàn tay đầy vết chai sần vì sửa đồng hồ của mình. Anh nhận ra mình không còn có thể đứng ngoài cuộc chiến này như một kẻ quan sát ẩn dật trong ngõ nhỏ nữa.
"Chúng ta không thể chỉ trốn chạy," Tử Diệp nói, ánh mắt anh rực cháy. "Sơ Hạ, cô có thể dùng hệ thống này để 'đánh giá ngược' lại bọn chúng không?"
Sơ Hạ ngước lên, đôi mắt cô lần đầu tiên hiện lên sự sắc sảo của một thiên tài. "Tôi có thể làm nhiều hơn thế. Tôi có thể biến mỗi người dân thành một Reviewer của chính cuộc đời họ."