Chiếc chuông đồng khổng lồ rung lên một tiếng "boong" trầm đục, âm thanh của tử thần vang vọng khắp không gian chật hẹp của tháp đá. Sợi xích sắt đứt tung, quật vào tường tóe lửa. Sức nặng hàng tấn rít gió lao thẳng xuống vị trí Lâm Sơ Hạ đang ngồi.
"Chạy đi!" Sơ Hạ hét lên, cô cố đẩy Tử Diệp ra, nhưng đôi chân anh như mọc rễ xuống sàn đá.
Tử Diệp không chạy. Anh nhắm mắt lại, mặc kệ cái chết đang cận kề. Trong tâm trí anh, bảng điều khiển ảo bùng lên ánh sáng chói lòa. Anh không nhìn vào chiếc chuông, anh nhìn vào "Giá trị nhân sinh" của chính mình đang hiện thị ở một góc khuất.
[Lựa chọn: Hy sinh 50% nhãn quan định mệnh để can thiệp thực tại?] [Xác nhận: CÓ]
Một luồng áp lực vô hình từ cơ thể Tử Diệp tuôn ra, không khí xung quanh đặc quánh lại như nhựa đường. Chiếc chuông đồng khi chỉ còn cách đỉnh đầu Sơ Hạ chưa đầy một gang tay bỗng nhiên khựng lại giữa không trung, như thể bị mắc vào một tấm lưới vô hình.
"Răng rắc!"
Máu từ hốc mắt Tử Diệp chảy dài xuống gò má. Anh đang dùng chính linh hồn mình để "ghi đè" lên quy luật vật lý.
[Trạng thái: Đang chỉnh sửa đánh giá vật thể...] [Vật thể: Chuông đồng - Trạng thái: "Đang rơi" chuyển thành "Đã cố định"]
"Ầm!"
Thay vì nghiền nát hai người, chiếc chuông bị đẩy văng sang một bên, đập mạnh vào bức tường đá phía sau, tạo nên một hố sâu hoắm. Bụi mù mịt bốc lên.
Khương Tử Diệp quỵ xuống, hơi thở đứt quãng. Tầm nhìn bên mắt trái của anh đột ngột trở nên tối đen, mất hoàn toàn khả năng nhìn thấy các bảng Review. Chỉ còn con mắt phải vẫn nhấp nháy những dòng dữ liệu mờ nhạt.
Kẻ Quản Trị đứng trên cao khẽ nhướng mày, chiếc ô trong tay hắn hơi rung nhẹ. "Thật ngu ngốc. Ngươi đánh đổi thị lực của thần thánh chỉ để cứu một quân cờ sao?"
"Cô ấy... không phải quân cờ," Tử Diệp ngẩng đầu, nụ cười đầy máu hiện trên môi. "Cô ấy là khách hàng của tôi. Mà thợ sửa đồng hồ thì... không bao giờ bỏ dở công việc."
Bất chấp cơn đau xé lòng, Tử Diệp cảm thấy một luồng ấm áp truyền vào lòng bàn tay. Sơ Hạ đang ôm chặt lấy cánh tay anh, nước mắt cô rơi xuống vai áo anh nóng hổi. Ngay khoảnh khắc đó, vòng tròn "Dữ liệu đang tải" trên đầu cô bỗng nhiên vỡ tan như bong bóng xà phòng.
Một bảng Review mới hiện ra, rực rỡ và chân thực hơn bất kỳ thứ gì Tử Diệp từng thấy:
[Đối tượng: Lâm Sơ Hạ] [Đánh giá: Vô giá] [Bình luận: "Người duy nhất giữ được mảnh linh hồn của kỹ sư Lâm Kiến Quốc. Ký ức đã mở khóa: Ngăn bí mật tầng hầm."]
"Tôi nhớ ra rồi..." Sơ Hạ thì thầm, giọng cô không còn run rẩy mà trở nên đanh thép. "Cha tôi không chết ở đây. Ông ấy đã để lại một thứ bên dưới tháp chuông này. Một thứ mà bọn họ sợ hãi hơn cả cái chết."
Kẻ Quản Trị biến sắc. Hắn không còn vẻ điềm tĩnh thường ngày, chiếc ô cán dài trong tay hắn đột ngột biến thành một thanh kiếm bạc sắc lẹm. "Đủ rồi. Trò chơi kết thúc tại đây."
Hắn lao xuống từ đỉnh tháp như một con chim ưng săn mồi. Nhưng Tử Diệp đã nhanh hơn, anh kéo Sơ Hạ lùi lại phía sau bệ đá, tay anh chạm vào một khe nứt bí mật trên sàn nhà mà bảng Review (mắt phải) vừa kịp chỉ điểm: [Cơ quan ẩn: Lối vào mật thất tầng hầm - Tình trạng: Khả dụng].
"Sơ Hạ, tin tôi chứ?"
Cô không trả lời bằng lời nói, chỉ siết chặt tay anh. Tử Diệp dùng hết sức bình sinh nhấn mạnh vào viên đá lõm. Một tiếng chuyển động của bánh răng khô khốc vang lên, mặt sàn đá dưới chân hai người sụp xuống, nuốt chửng cả hai vào bóng tối sâu thẳm ngay khi lưỡi kiếm bạc của Kẻ Quản Trị chém sượt qua không trung.
Dưới hầm tối, tiếng gầm thét của gã áo đen phía trên nhỏ dần. Tử Diệp nằm vật ra sàn kim loại lạnh lẽo, mắt phải anh nhìn thấy một dòng thông báo cuối cùng trước khi lịm đi vì kiệt sức:
[Tiến độ nhiệm vụ: 15%] [Cảnh báo: Bạn đã bước vào vùng tối của hệ thống - Nơi sự thật bắt đầu rỉ máu.]