Mưa mỗi lúc một nặng hạt, quất từng hồi rát buốt vào mặt. Khương Tử Diệp lao đi trên chiếc xe máy cũ, động cơ nổ lạch bạch như tiếng thở dốc của một kẻ kiệt sức. Trước mắt anh, tọa độ GPS màu đỏ từ hệ thống không ngừng nhấp nháy, dẫn đường xuyên qua những con phố chằng chịt như mạng nhện.
Tháp chuông cổ hiện ra giữa màn đêm, cao vút và cô độc như một lăng mộ khổng lồ bằng đá. Đây từng là công trình tâm huyết của Lâm Kiến Quốc, cũng là nơi cuối cùng người ta nhìn thấy ông trước khi bi kịch xảy ra.
[Địa điểm: Tháp Chuông Trung Tâm] [Review: 2 sao - "Kiến trúc hoàn hảo nhưng nền móng xây bằng sự dối trá."] [Cảnh báo: Không gian có từ trường mạnh, khả năng Review bị nhiễu.]
Tử Diệp mặc kệ cảnh báo, anh vứt xe sát vỉa hè, lao vào cánh cửa sắt hoen rỉ của tháp. Bên trong tối đen như mực, chỉ có tiếng nước mưa nhỏ tong tong từ đỉnh tháp dội xuống sàn đá.
"Sơ Hạ!" Anh hét lên, giọng nói bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng đến rợn người.
Bất chợt, một tiếng va chạm nhẹ vang lên từ phía cầu thang xoắn ốc dẫn lên đỉnh tháp. Tử Diệp hướng mắt về phía đó. Trong bóng tối mịt mờ, bảng hệ thống của anh đột nhiên nhảy loạn xạ. Những con số đánh giá hiện lên rồi biến mất, chuyển từ đỏ sang tím, từ 1 sao nhảy vọt lên 5 sao rồi lại rơi xuống âm cực.
Hệ thống đang bị nhiễu vì một sự hiện diện không xác định.
"Tử Diệp... tôi ở đây..."
Giọng của Sơ Hạ phát ra từ phía sau một bệ đá lớn. Tử Diệp chạy đến, thấy cô đang ngồi thu mình trong góc, gương mặt trắng bệch, đôi mắt đầy sợ hãi. Nhưng điều khiến anh sững sờ nhất là bảng Review trên đầu cô lúc này.
Nó không còn là dòng chữ "Dữ liệu đang tải" nữa.
[Đối tượng: Lâm Sơ Hạ] [Đánh giá: 4.8 sao - Hạng: Vật hiến tế của sự thật] [Review nổi bật: "Ký ức bị phong tỏa sắp thức tỉnh. Cô ấy là chìa khóa, nhưng cũng là cái bẫy."]
Tử Diệp vội vàng nắm lấy tay cô, cảm nhận hơi lạnh thấu xương từ làn da mỏng manh. "Không sao rồi, tôi ở đây. Chúng ta phải rời khỏi đây ngay."
"Không... anh nhìn kìa." Sơ Hạ run rẩy chỉ tay lên đỉnh tháp.
Dưới ánh chớp xẹt qua ô cửa sổ hẹp, Tử Diệp nhìn thấy một bóng đen đang đứng lơ lửng ngay sát mép chuông đồng khổng lồ. Đó không phải là người của Chu Thiết. Kẻ đó mặc một bộ vest đen chỉnh tề, tay cầm một chiếc ô cán dài, tư thế điềm tĩnh đến đáng sợ.
Trên đầu kẻ đó, bảng Review hiện lên với một màu sắc mà Tử Diệp chưa từng thấy: Màu Bạc.
[Đối tượng: Kẻ Quản Trị Hệ Thống (Bản lỗi)] [Đánh giá: ??? sao] [Bình luận: "Ngươi không phải là Reviewer duy nhất trên thế gian này. Ngươi chỉ là kẻ sửa lỗi (Fixer) mà thôi."]
Kẻ Quản Trị khẽ xoay nhẹ chiếc ô, giọng nói trầm bổng vang vọng khắp không gian tháp: "Khương Tử Diệp, cậu đã quá can thiệp vào những bảng đánh giá mà chúng tôi đã thiết lập sẵn. Thế giới này vận hành tốt hơn khi mọi người đều được dán nhãn một cách trật tự. Tại sao cậu lại muốn bóc những cái nhãn đó ra?"
Tử Diệp đứng chắn trước mặt Sơ Hạ, tay anh siết chặt mảnh giấy tìm thấy trong chiếc đồng hồ. "Trật tự dựa trên sự dối trá thì không gọi là trật tự. Đó là một nhà tù."
"Vậy sao?" Kẻ Quản Trị mỉm cười, một nụ cười không có chút cảm xúc của con người. "Vậy hãy xem cậu định giá mạng sống của cô gái này bao nhiêu sao khi chiếc chuông này rơi xuống."
Dứt lời, sợi dây xích treo chiếc chuông đồng nặng hàng tấn bỗng nhiên rít lên khô khốc. Những con ốc vít bắt đầu bung ra dưới một tác động vô hình.
Tử Diệp nhìn lên, bảng hệ thống trong mắt anh hiện ra một dòng chữ đỏ rực, đếm ngược từng giây:
[Sự kiện: Tử vong định mệnh] [Thời gian còn lại: 15 giây] [Gợi ý: Chỉ có Reviewer mới có thể sửa lại 'Lỗi' của định mệnh bằng cách thay đổi giá trị của chính mình.]
Trong khoảnh khắc sinh tử, Tử Diệp nhận ra mình phải đưa ra một lựa chọn: Hoặc là bảo vệ mảnh giấy sự thật, hoặc là dùng toàn bộ "điểm tích lũy" từ khả năng Review của mình để xoay chuyển thực tại, cứu lấy Sơ Hạ.
Anh nhìn vào Sơ Hạ, người duy nhất khiến anh cảm thấy thế giới này không chỉ có những con số khô khan.
"Reviewer không chỉ biết đánh giá," Tử Diệp gầm lên, "Mà còn biết cách viết lại định mệnh!"