Chu Thiết vồ hụt, trọng tâm cơ thể dồn về phía trước theo bản năng. Ngay khoảnh khắc đó, Khương Tử Diệp không lùi lại mà bước chéo sang một bên, chiếc chân ghế gỗ cũ kỹ dưới tay anh được đẩy mạnh ra, nhắm thẳng vào khớp gối trái của gã đồ tể.
"Rắc!"
Một tiếng động khô khốc vang lên. Chu Thiết gầm lên một tiếng đau đớn, khuỵu rạp xuống sàn nhà đúng như dòng chú thích hệ thống đã dự báo. Chiếc dao găm giấu trong tay áo gã rơi keng xuống nền gạch, ánh thép lạnh lẽo phản chiếu dưới đèn.
Tử Diệp đứng đó, hơi thở có chút dồn dập nhưng đôi mắt vẫn bình thản đến lạ lùng. Anh nhìn bảng Review trên đầu Chu Thiết đang nhấp nháy liên tục:
[Trạng thái: Tổn thương thực thể - Độ đe dọa giảm xuống còn 2 sao] [Gợi ý: Đuổi khách hoặc kết thúc trận đấu bằng ngôn từ]
"Vết thương cũ từ lần 'nhúng chàm' thứ hai vẫn chưa lành hẳn sao?" Tử Diệp lạnh lùng lên tiếng, giọng nói không một chút gợn sóng.
Chu Thiết trợn trừng mắt nhìn anh, gương mặt vặn vẹo vì đau và kinh ngạc: "Mày... sao mày biết?"
"Tiệm này không chỉ sửa đồng hồ, mà còn soi được cả những thứ mục nát trong người nữa." Tử Diệp đá chiếc dao găm về phía góc phòng, tay anh vẫn nắm chặt chiếc đồng hồ thật của Lâm Sơ Hạ trong túi áo. "Về nói với kẻ thuê ông, món đồ này đã hỏng đến mức không thể nhận dạng. Muốn tìm sự thật, bảo hắn đích thân đến đây."
Gã đồ tể nghiến răng, cố gượng dậy nhưng cái đầu gối đã hoàn toàn mất lực. Gã nhận ra mình không thể làm gì được gã thợ sửa đồng hồ có đôi mắt nhìn thấu tâm can này. Chu Thiết lồm cồm bò dậy, vơ lấy chiếc đồng hồ giả mà Tử Diệp cố ý để trên bàn để "giữ thể diện" cho gã, rồi lảo đảo rút lui vào màn mưa lạnh lẽo ngoài ngõ.
Cánh cửa khép lại. Khương Tử Diệp lúc này mới buông lỏng cơ thể, ngồi phịch xuống ghế. Tay anh run rẩy lôi mảnh giấy nhỏ giấu trong nắp lưng đồng hồ ra.
"Đừng tin vào những gì mắt thấy..."
Anh lặp lại dòng chữ đó. Bất chợt, bảng hệ thống của chính anh hiện lên một thông báo mới, màu vàng kim nhạt – thứ màu sắc lần đầu tiên xuất hiện kể từ khi anh thức tỉnh khả năng này:
[Nhiệm vụ ẩn đã kích hoạt: Giải mã cái chết của Lâm Kiến Quốc] [Phần thưởng: Mở khóa Review "Cảm xúc chân thật"] [Tiến độ: 5%]
Hóa ra, cha của Lâm Sơ Hạ tên là Lâm Kiến Quốc. Và cái tên này ngay lập tức khiến Tử Diệp cảm thấy quen thuộc một cách kỳ lạ. Anh lục lọi trong đống báo cũ xếp ở góc tiệm, những tờ báo từ mười năm trước đã ố vàng.
Một mẩu tin nhỏ ở trang pháp luật đập vào mắt anh: "Kỹ sư trưởng Lâm Kiến Quốc mất tích sau khi nộp đơn tố cáo sai phạm dự án tháp chuông thành phố. Vụ án khép lại do thiếu bằng chứng và kết luận tai nạn giao thông."
Tử Diệp nhìn xuống chiếc đồng hồ nứt vỡ. Nó không phải dừng lại vì va chạm. Nó dừng lại vì một ai đó đã cố tình chèn mảnh giấy này vào bộ máy để bảo vệ nó khỏi bị phát hiện bởi những kẻ lục soát thi thể.
Lúc này, điện thoại của tiệm vang lên một hồi chuông kéo dài. Trên màn hình hiện lên một số lạ. Tử Diệp nhấc máy, đầu dây bên kia là một giọng nữ run rẩy, hơi thở gấp gáp xen lẫn tiếng gió rít qua khe cửa.
"Anh Tử Diệp... cứu tôi với... họ đang ở ngay sau lưng tôi..."
Là Lâm Sơ Hạ.
Tử Diệp bật dậy, chiếc kính lúp trên bàn lăn xuống sàn vỡ tan. Bảng Review trong mắt anh bỗng nhiên bùng phát dữ dội, một tọa độ GPS màu đỏ rực hiện ra giữa không trung, nhắm thẳng về phía tháp chuông cổ ở trung tâm thành phố.
"Sơ Hạ, ở yên đó! Tôi tới ngay!"
Anh lao ra khỏi tiệm, bỏ mặc những chiếc đồng hồ vẫn đang tích tắc. Trong ngõ 42, bóng tối đang dần nuốt chửng ánh đèn đường yếu ớt, và Khương Tử Diệp biết rằng, tối nay, anh không chỉ đi cứu một cô gái, mà còn đi đối đầu với một hệ thống đánh giá tàn bạo hơn cả những gì anh có thể tưởng tượng.