Tiếng chuông gió ngoài cửa lịm dần, trả lại cho tiệm đồ cũ sự tĩnh lặng đến gai người. Khương Tử Diệp ngồi xuống chiếc ghế xoay bọc da đã sờn rách, đặt chiếc đồng hồ của Lâm Sơ Hạ dưới ánh đèn vàng hội tụ.
Dưới kính hiển vi, những bánh răng rỉ sét hiện lên như những thành phố cổ bị bỏ hoang. Tử Diệp cẩn thận dùng tuốc nơ vít nhỏ nạy lớp nắp lưng. Một mùi kim loại mục ruỗng và hơi ẩm mốc bốc lên. Nhưng đó không phải là điều khiến anh kinh ngạc nhất.
Bên trong lớp vỏ thép, kẹt giữa bánh lắc và dây cót chính, là một mảnh giấy nhỏ xíu được ép plastic, chỉ bằng kích cỡ của một hạt gạo.
Ngay khi mũi nhíp của Tử Diệp chạm vào mảnh giấy, bảng điều khiển trong tâm trí anh rung chuyển dữ dội. Màu xanh lục hiền hòa thường ngày bỗng chuyển sang sắc tím sẫm đầy u uất.
[Vật phẩm: Mảnh vụn ký ức số 01] [Nội dung: "Đừng tin vào những gì mắt thấy."] [Cảnh báo: Reviewer đang chạm vào một vùng dữ liệu bị cấm.]
Tử Diệp cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Một cơn đau buốt chạy dọc sống lưng, kéo theo đó là những hình ảnh chớp nhoáng như thước phim cũ bị cháy: Một cơn mưa tầm tã, tiếng lốp xe rít trên mặt đường, và một người đàn ông trung niên đang ôm chặt chiếc cặp táp, máu chảy dài xuống cổ tay làm ướt đẫm mặt đồng hồ... đúng vào lúc 4 giờ 15 phút.
Anh buông nhíp, mồ hôi vã ra như tắm.
"Chiếc đồng hồ này... không phải bị hỏng tự nhiên," anh thì thầm với chính mình.
Nó đã bị cố tình làm cho ngừng lại để bảo vệ mảnh giấy kia. Cha của Lâm Sơ Hạ không phải chết vì tai nạn, ông ấy đã dùng chính kỷ vật cuối cùng để gửi đi một thông điệp mà chỉ những kẻ "nhìn thấy" như Tử Diệp mới có thể giải mã.
Đúng lúc đó, bảng đánh giá trên đầu chiếc đồng hồ thay đổi:
[Đánh giá: 0 sao - Vật chứng của một tội ác chưa được ánh sáng soi rọi] [Review mới: "Kẻ sát nhân vẫn đang giữ chiếc chìa khóa còn lại. Hắn sẽ sớm quay lại để tìm mảnh ghép này."]
Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía đầu ngõ. Tử Diệp nhạy cảm nhận ra nhịp điệu không giống với những người hàng xóm quen thuộc. Đó là nhịp bước của một kẻ có mục đích, vững chãi và đầy áp lực.
Anh vội vàng lắp lại nắp lưng chiếc đồng hồ, giấu mảnh giấy vào túi áo ngực. Cánh cửa gỗ một lần nữa mở ra, nhưng lần này không có tiếng chuông gió thanh thoát. Một gã đàn ông lực lưỡng trong bộ đồ bảo vệ, gương mặt vuông chữ điền đầy vết sẹo ngang dọc bước vào.
Trên đầu hắn, bảng Review hiện ra một màu đỏ rực như máu – màu của sự chết chóc mà Tử Diệp chưa từng thấy trước đây.
[Đối tượng: Chu Thiết] [Đánh giá: -5 sao - Đồ tể giấu mặt] [Review nổi bật: "Bàn tay đã nhúng chàm 3 lần. Đang tìm kiếm chiếc đồng hồ hiệu Omega nứt kính."]
"Chào cậu thợ," gã đàn ông lên tiếng, giọng khàn đặc như tiếng hai viên đá cọ vào nhau. "Nghe nói có một cô gái vừa mang một món đồ cũ đến đây. Tôi là người nhà của cô ấy, cô ấy đổi ý không muốn sửa nữa, bảo tôi đến lấy về."
Tử Diệp cảm nhận được hơi lạnh toát ra từ gã đàn ông. Anh biết, nếu mình đưa chiếc đồng hồ này, Lâm Sơ Hạ sẽ gặp nguy hiểm, và sự thật sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi. Nhưng nếu không đưa, gã "đồ tể" này chắc chắn sẽ không để anh yên.
Tử Diệp khẽ mỉm cười, một nụ cười điềm tĩnh đến lạ lùng của một kẻ đã nhìn thấu cái chết. Anh thong thả cầm một chiếc đồng hồ khác tương tự trên kệ, vốn là đồ khách bỏ quên từ lâu, rồi đẩy về phía gã.
"Người nhà cô ấy à? Sao cô ấy không tự đến?"
"Cô ấy bận. Đưa đồ đây!" Gã Chu Thiết nôn nóng, tay gã luồn vào trong túi áo như thể đang nắm chặt một vật gì đó dài và sắc.
Tử Diệp nheo mắt nhìn vào bảng Review của gã một lần nữa. Bên dưới dòng đánh giá 5 sao âm, có một dòng chữ nhỏ vừa xuất hiện: [Điểm yếu: Khớp gối trái bị thương cũ, sẽ khuỵu xuống nếu bị tác động lực mạnh].
"Đồ của ông đây," Tử Diệp chìa chiếc đồng hồ giả ra, nhưng ngay khi gã vừa chạm tay vào, anh đột ngột thu tay lại, khiến gã mất đà chới với.