MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Án Từ Thượng ĐếChương 2

Bản Án Từ Thượng Đế

Chương 2

781 từ · ~4 phút đọc

Đêm hôm đó, Khương Tử Diệp không ngủ được. Tiếng kim giây của chiếc đồng hồ quả lắc trong góc phòng nghe như tiếng búa gõ vào dây thần kinh. Những bảng đánh giá, những con số sao lấp lánh và cả cái câu nhận xét tàn nhẫn về chính mình cứ lởn vởn trong bóng tối.

Sáng hôm sau, Hà Nội đón anh bằng một bầu không khí đặc quánh hơi sương. Tử Diệp mở cánh cửa gỗ cũ kỹ, định bụng hít thở chút không khí trong lành thì một bóng người đã đứng đợi sẵn từ bao giờ.

Đó là một cô gái.

Cô mặc một chiếc áo khoác măng tô màu be đơn giản, tóc cột cao để lộ chiếc cổ thanh mảnh. Cô đứng tựa lưng vào bức tường rêu phong của con ngõ, đôi mắt chăm chú nhìn vào một bản đồ giấy trên tay, vẻ mặt vừa bối rối vừa kiên định. Tử Diệp đứng sững lại, hơi thở anh khựng lại một nhịp. Không phải vì vẻ đẹp thanh tú của cô, mà vì thứ trên đầu cô.

Trống rỗng.

Trên đầu cô gái ấy không có bảng xanh, không có số sao, không có một dòng Review nào cả. Chỉ có một vòng tròn xoay tít màu xám nhạt với dòng chữ: [Dữ liệu đang tải... 0%].

Tử Diệp dụi mắt đến mức đau rát, nhưng cái vòng tròn ấy vẫn lì lợm quay đều. Đây là lần đầu tiên hệ thống trong mắt anh bị "treo".

"Xin hỏi... đây có phải tiệm sửa đồng hồ của thầy Khương không?" Cô gái ngẩng lên, nụ cười nhẹ nhàng như nắng sớm, nhưng trong mắt lại mang một nỗi buồn sâu thẳm.

"Tôi là Khương Tử Diệp. Nhưng tôi không phải thầy, chỉ là thợ thôi." Anh lạnh nhạt đáp, cố che giấu sự bối rối trong lòng. "Cô có việc gì?"

Cô gái tiến lại gần, mùi hương nhài thanh khiết phả vào không gian đầy mùi dầu máy. Cô cẩn trọng lấy từ trong túi xách ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, đặt lên bàn gỗ.

"Tôi tên là Lâm Sơ Hạ. Tôi có một chiếc đồng hồ đeo tay của cha để lại. Nó... nó đã ngừng chạy vào đúng 4 giờ 15 phút chiều ngày ông ấy đi mất. Đã nhiều thợ nói nó bị hỏng hoàn toàn, nhưng tôi hy vọng anh có thể xem qua."

Tử Diệp đón lấy chiếc hộp. Bên trong là một chiếc đồng hồ cơ cổ điển, mặt kính đã nứt một đường dài như vết sẹo của thời gian. Anh cầm chiếc nhíp, định bụng từ chối vì chiếc đồng hồ này rõ ràng đã bị nước vào làm rỉ sét toàn bộ bộ máy bên trong. Thế nhưng, ngay khi ngón tay anh chạm vào vỏ thép lạnh lẽo, bảng hệ thống trên đầu Sơ Hạ bỗng rung lên bần bật.

Con số 0% nhảy vọt lên 1%.

[Đánh giá: ??? sao] [Review mới: "Một mảnh ghép của sự thật đang nằm trong tay bạn. Đừng để nó dừng lại ở 4 giờ 15 phút."]

Tử Diệp cảm thấy da gà nổi khắp cánh tay. Anh nhìn vào mặt đồng hồ nứt vỡ, rồi nhìn vào đôi mắt tràn đầy hy vọng của Lâm Sơ Hạ. Cô gái này không có đánh giá, không phải vì cô vô danh, mà vì định mệnh của cô gắn liền với những thứ đã "chết".

"Tại sao cô lại tìm đến tôi?" Tử Diệp hỏi, giọng anh có chút khàn đi.

Sơ Hạ im lặng một lát, rồi khẽ nói: "Bởi vì người ta nói, anh là người duy nhất ở cái phố này không chỉ sửa đồng hồ, mà còn sửa cả những ký ức bị lỗi."

Tử Diệp hơi khựng lại. Anh cầm chiếc đồng hồ lên, cảm nhận sức nặng của nó. Reviewer định mệnh không phải là một món quà, nó là một lời nguyền bắt anh phải dấn thân vào những hầm tối của lòng người. Và cô gái trước mặt này, chính là cánh cửa dẫn vào một căn hầm mà anh chưa từng thấy bản đồ.

"Để lại đây đi," Tử Diệp thở dài, "Nhưng tôi không hứa sẽ làm nó chạy lại được."

"Chỉ cần anh thử thôi," Sơ Hạ mỉm cười, một nụ cười khiến vòng tròn "Dữ liệu đang tải" trên đầu cô khẽ chớp sáng màu vàng nhạt.

Khi cô rời khỏi tiệm, bóng lưng mảnh dẻ hòa vào dòng người tấp nập trong ngõ nhỏ, Tử Diệp vẫn đứng nhìn theo. Anh cúi xuống nhìn chiếc đồng hồ nứt vỡ trên bàn, thầm nghĩ: Lâm Sơ Hạ, cô rốt cuộc là ai mà ngay cả định mệnh cũng không dám chấm điểm?