MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Án Vô HìnhChương 1: Bữa tối của sự câm lặng

Bản Án Vô Hình

Chương 1: Bữa tối của sự câm lặng

1,400 từ · ~7 phút đọc

Thành phố S vào những ngày cuối thu luôn được bao phủ bởi một lớp sương mù ẩm ướt. Mưa không lớn, nhưng đủ để khiến những con đường nhựa trở nên bóng loáng và lạnh lẽo dưới ánh đèn đường vàng vọt. Lúc 2 giờ sáng, khi phần lớn cư dân thành phố đã chìm vào giấc ngủ, thì tại khu chung cư Minh Tú, ánh đèn flash của đội pháp y vẫn nhấp nháy liên tục, xé toạc bóng tối của căn hộ 402.

Lục Hàn bước ra khỏi taxi. Anh mặc một chiếc măng tô màu xám tro, cổ áo dựng cao che bớt khuôn mặt góc cạnh nhưng nhợt nhạt. Đôi mắt anh, thứ được đồng nghiệp ví như "kính hiển vi sống", quét qua một lượt những chiếc xe cảnh sát đang đậu lộn xộn dưới sân.

"Lục tiên sinh, anh cuối cùng cũng đến." Đội trưởng Trần Khải đứng đợi ở sảnh, điếu thuốc trên tay đã cháy gần hết. Gương mặt ông hiện rõ sự mệt mỏi của một người đàn ông trung niên đã ba đêm chưa chợp mắt.

Lục Hàn khẽ gật đầu, không nói lời thừa thãi: "Tình hình thế nào?"

"Rất quái dị. Nạn nhân là vợ chồng Vương Kiến Quốc. Hiện trường... sạch sẽ một cách đáng sợ." Trần Khải vừa dẫn đường vừa nói. "Không có dấu hiệu đột nhập, không có dấu vết vật lộn. Hàng xóm không nghe thấy bất kỳ âm thanh lạ nào. Nếu không phải vì đứa con gái đi học nội trú gọi điện không được và báo cảnh sát, có lẽ họ sẽ cứ ngồi đó mãi."

Cánh cửa căn hộ 402 mở ra. Một mùi hương lạ lùng xộc vào mũi Lục Hàn — không phải mùi tử khí nồng nặc thường thấy, mà là mùi tinh dầu oải hương nhẹ nhàng trộn lẫn với mùi rượu vang chát.

Lục Hàn dừng lại ở ngưỡng cửa, anh lấy ra một đôi găng tay cao su, chậm rãi đeo vào. Đây là thói quen của anh, một nghi thức để tách biệt bản thân khỏi thế giới bên ngoài và bước vào thế giới của người chết.

Trước mắt họ, trên chiếc bàn ăn bằng gỗ sồi, hai nạn nhân đang ngồi đối diện nhau. Vương Kiến Quốc, 45 tuổi, mặc một bộ vest chỉnh tề. Vợ ông, Lý Mai, mặc một chiếc váy lụa màu xanh sẫm. Cả hai đều ngồi ngay ngắn, đầu hơi ngả ra sau ghế, mắt nhắm nghiền như thể họ chỉ đang chợp mắt sau một bữa tối ngon lành. Trên bàn là hai đĩa bít tết đã cắt dở, hai ly rượu vang đỏ chỉ còn lại cặn, và một ngọn nến đã cháy cạn đến tận chân đế.

Lục Hàn không tiến lại gần ngay. Anh đứng yên ở một góc phòng, quan sát dòng chảy của không gian.

"Lục Hàn, cậu thấy gì rồi?" Trần Khải sốt ruột hỏi.

Lục Hàn vẫn im lặng. Trong đầu anh, một "cung điện ký ức" đang được dựng lên. Anh nhìn thấy những nếp gấp trên khăn trải bàn, nhìn thấy góc nghiêng của chiếc nĩa, và đặc biệt là cách bày trí đĩa thức ăn.

"Hung thủ là một người có hội chứng cưỡng chế (OCD) mức độ nhẹ, hoặc là một kẻ cực kỳ tôn trọng lễ nghi." Lục Hàn cuối cùng cũng lên tiếng, giọng anh trầm thấp và đều đều. "Trần Khải, ông nhìn đĩa thịt của Vương Kiến Quốc đi. Các miếng thịt được cắt theo kích thước gần như bằng nhau tuyệt đối, khoảng 1.5 cm mỗi miếng. Nhưng hãy nhìn vết cắt ở rìa đĩa, nó bị xước. Điều đó nghĩa là gì?"

Trần Khải nheo mắt: "Nghĩa là... người cắt đang run tay?"

"Không. Nghĩa là người cắt không phải là Vương Kiến Quốc." Lục Hàn tiến lại gần, dùng nhíp nâng một chiếc khăn ăn lên. "Vương Kiến Quốc là thợ cơ khí, bàn tay ông ta có những vết chai đặc trưng ở lòng bàn tay và ngón trỏ. Với cấu tạo tay đó, cách cầm dao sẽ tạo ra lực nhấn từ trên xuống. Nhưng vết cắt trên đĩa thịt này lại có xu hướng kéo dài, đây là cách cắt của một người thường xuyên cầm bút hoặc dụng cụ phẫu thuật."

Lục Hàn cúi thấp người, nhìn vào khóe miệng của nạn nhân Lý Mai. Một vệt tím nhẹ hiện lên dưới ánh đèn.

"Xyanua?" Trần Khải phán đoán.

"Đúng, nhưng không phải trong rượu." Lục Hàn cầm ly rượu lên, soi dưới ánh sáng. "Rượu wine này là loại thượng hạng, năm 2015. Một công nhân cơ khí và một giáo viên tiểu học bình thường sẽ không khui một chai rượu giá vài ngàn tệ vào một buổi tối thứ Ba bình thường trừ khi có dịp đặc biệt. Nhưng hôm nay không phải kỷ niệm ngày cưới, cũng không phải sinh nhật họ. Độc dược nằm trong nước sốt của miếng bít tết."

Lục Hàn xoay người, đôi mắt anh dừng lại ở chiếc đồng hồ quả lắc trên tường. Nó đã ngừng chạy ở con số 12.

"Hung thủ đã ngồi đây." Lục Hàn chỉ vào chiếc ghế trống ở đầu bàn. "Hắn đã ngồi xem họ ăn. Hắn nhìn họ từ lúc bắt đầu cho đến khi chất độc phát tác. Sau đó, hắn mới là người cắt thịt cho họ, sắp xếp lại tư thế ngồi cho ngay ngắn, và thậm chí là... chải lại tóc cho người vợ."

Nghe đến đây, mấy viên cảnh sát trẻ đứng gần đó không khỏi rùng mình. Một kẻ giết người xong không bỏ chạy, mà còn ở lại để "chỉnh trang" cho nạn nhân, đó là loại tâm lý gì?

"Tại sao hắn phải làm vậy?" Trần Khải thắc mắc.

Lục Hàn im lặng một lúc, anh đưa tay chạm nhẹ vào mặt bàn gỗ, cảm nhận sự lạnh lẽo thấm vào da thịt. "Vì hắn đang chuộc lỗi. Hoặc hắn nghĩ rằng mình đang làm một điều thiện. Hắn cho họ một cái chết 'đẹp' nhất mà hắn có thể tưởng tượng ra."

Lục Hàn quỳ xuống, quan sát gầm bàn. Ánh đèn pin của anh dừng lại ở một vị trí khuất sau chân bàn. Ở đó, có một mảnh giấy nhỏ màu trắng, được gấp thành hình con hạc giấy rất tinh xảo.

Anh dùng nhíp cẩn thận mở con hạc ra. Bên trong không có tên tuổi, chỉ có một dãy số được viết bằng mực đen sắc nét: 01.09.24 - 01.

"Số thứ tự?" Trần Khải thốt lên. "Ý cậu là đây mới chỉ là bắt đầu?"

Lục Hàn đứng dậy, thu hồi ánh nhìn. Ánh mắt anh lúc này không còn là sự lạnh lẽo đơn thuần nữa, mà thoảng qua một tia gợn sóng. Cái ngày 01.09 đó... là ngày mà 10 năm trước, một vụ án mạng kinh hoàng đã xảy ra, vụ án mà chính Lục Hàn là người chứng kiến nhưng không thể làm gì được.

"Đây là một lời mời." Lục Hàn nói, bàn tay anh siết chặt trong túi áo măng tô. "Hắn biết tôi là ai. Và hắn biết tôi đang tìm hắn."

Bên ngoài, tiếng sấm rền vang. Cơn mưa nặng hạt bắt đầu đổ xuống thành phố S, xóa sạch những dấu chân mờ nhạt bên ngoài tòa chung cư. Lục Hàn đứng bên cửa sổ, nhìn bóng mình phản chiếu trên mặt kính. Anh biết, từ khoảnh khắc này, cuộc sống yên bình gượng ép của anh đã kết thúc. Một bàn cờ lớn đã được bày ra, và anh chính là quân cờ quan trọng nhất mà đối phương muốn nhắm tới.

"Trần Khải," Lục Hàn quay đầu lại, gương mặt anh hiện lên một vẻ kiên định đến cực đoan. "Lập tức phong tỏa hồ sơ vụ án 10 năm trước. Đừng để bất kỳ ai chạm vào, kể cả người trong cục. Chúng ta không chỉ đang đối đầu với một kẻ giết người, mà là một kẻ nắm giữ quá khứ."

Trần Khải nhìn Lục Hàn, ông hiểu rằng con quái vật lý trí trong người chàng trai trẻ này đã chính thức thức tỉnh.

Trong căn phòng vắng, chiếc đồng hồ quả lắc đột nhiên gõ một nhịp khô khốc dù không có pin. Cộc. Một âm thanh như tiếng gõ cửa của tử thần, báo hiệu cho sự khởi đầu của Bản Án Vô Hình.