Sau đêm ở hiện trường căn hộ 402, Lục Hàn không về nhà. Anh ngồi trong phòng làm việc riêng tại Cục cảnh sát, bao quanh bởi những xấp hồ sơ cũ kỹ đã ngả vàng. Ánh sáng từ chiếc đèn bàn hắt lên gương mặt anh, tạo thành những khoảng tối sâu thẳm. Lục Hàn đang nhìn chằm chằm vào tấm ảnh hiện trường vụ án mười năm trước – một vụ hỏa hoạn tại viện mồ côi mà anh là người sống sót duy nhất.
Tiếng gõ cửa vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Trần Khải bước vào, trên tay là hai ly cà phê bốc khói.
"Cậu lại thức trắng à? Dù có là 'máy móc' thì cũng phải nạp năng lượng chứ," Trần Khải đặt ly cà phê xuống, ánh mắt ông dừng lại ở tấm hình trên bàn. "Lục Hàn, tôi đã tra soát dãy số trên con hạc giấy. 01.09.24 - 01. Vế đầu là ngày xảy ra vụ án vừa rồi, vế sau là số thứ tự. Nhưng điều kỳ lạ là chất liệu giấy."
Lục Hàn ngước lên, đôi mắt anh hơi đỏ vì thiếu ngủ nhưng vẫn sắc lẹm: "Là loại giấy dùng trong các bản thiết kế kiến trúc cũ. Loại giấy này đã ngừng sản xuất từ bảy năm trước."
"Đúng vậy," Trần Khải gật đầu. "Và chúng tôi vừa nhận được một cuộc gọi. Có một người giao hàng đã mang đến cổng Cục một phong bì thư. Bên trong không có thư, chỉ có một mảnh giấy cùng loại, gấp thành hình số 2."
Lục Hàn đứng bật dậy. Sơ đồ tư duy trong đầu anh bắt đầu xoay chuyển dữ dội. "Hắn không đợi chúng ta tìm thấy thi thể thứ hai. Hắn đang chủ động dẫn dắt. Địa chỉ người gửi ở đâu?"
"Không có địa chỉ gửi, nhưng trên phong bì có dính một ít bột trắng. Phòng kỹ thuật hình sự đang xét nghiệm, sơ bộ là bột thạch cao trộn với muối biển."
Lục Hàn tiến lại phía bản đồ thành phố S treo trên tường. Anh dùng bút đỏ khoanh vùng những nơi có liên quan đến hai loại vật liệu này. "Thạch cao và muối biển... Chỉ có một nơi duy nhất đang thực hiện công trình đại tu gần bờ biển phía Đông: Nhà hát cũ bỏ hoang Đại Minh."
Mất chưa đầy ba mươi phút để đội hình sự ập đến nhà hát Đại Minh. Không gian nơi đây bị bao phủ bởi mùi ẩm mốc và tiếng sóng biển vỗ rì rào từ xa. Trên sân khấu chính, dưới ánh đèn sân khấu đột ngột bật sáng khi họ bước vào, là một cảnh tượng khiến những cảnh sát dày dạn nhất cũng phải khựng lại.
Một người đàn ông bị treo lơ lửng bởi những sợi dây cước trong suốt, tư thế giống hệt một con rối gỗ đang biểu diễn. Dưới chân ông ta là một vũng máu đã khô, tạo thành hình một vòng tròn hoàn hảo.
Lục Hàn chậm rãi bước lên sân khấu. Anh không nhìn cái xác ngay mà nhìn vào hệ thống dây tời phía trên. "Kẻ này là một nghệ sĩ của sự đau đớn. Nhìn xem, các sợi dây không xuyên qua da thịt một cách ngẫu nhiên. Chúng được buộc vào các huyệt đạo để giữ cho cơ thể không bị đổ sụp khi máu rút hết."
Anh đeo găng tay, cúi xuống nhìn vào mắt nạn nhân. Đôi mắt vẫn mở trừng trừng, phản chiếu sự kinh hoàng tột độ trước khi chết. Lục Hàn khẽ thở dài, một tiếng thở rất nhẹ mà chỉ mình anh nghe thấy. Anh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Không phải vì sợ hãi, mà vì anh nhận ra hung thủ đang cố tình mô phỏng lại một vở kịch cổ điển: Sự trừng phạt của kẻ phản bội.
"Nạn nhân là ai?" Lục Hàn hỏi, giọng anh vẫn lạnh lùng nhưng thấp hơn thường lệ.
"Chu Hải, một kiến trúc sư từng nổi tiếng nhưng đã giải nghệ sau một bê bối rút ruột công trình mười năm trước," Trần Khải đọc từ thiết bị cầm tay.
Mười năm trước. Lại là mười năm trước. Lục Hàn cảm thấy vòng vây đang khép lại. Mỗi nạn nhân đều là một mảnh ghép của bức tranh mà anh đã cố tình quên đi.