Trong phòng pháp y lạnh lẽo, Lục Hàn đứng quan sát bác sĩ pháp y già thực hiện những nhát cắt đầu tiên. Anh không chỉ quan sát vết thương, anh đang quan sát "ngôn ngữ" của hung thủ.
"Có gì đó không đúng," Lục Hàn lẩm bẩm.
"Sao thế?" Bác sĩ pháp y hỏi.
"Chu Hải chết vì sốc mất máu, nhưng trong dạ dày ông ta có dấu vết của một loại thuốc an thần cực mạnh. Hung thủ muốn ông ta tỉnh táo để cảm nhận cái chết, nhưng lại cho ông ta uống thuốc để ông ta không thể vùng vẫy hay kêu la. Đây là một sự mâu thuẫn."
Lục Hàn rời khỏi phòng pháp y và đi thẳng đến văn phòng của Chu Hải. Ở đó, anh phát hiện ra một chi tiết nhỏ: Chu Hải đã bí mật chuyển một số tiền lớn vào một quỹ từ thiện cho trẻ em mồ côi suốt mười năm qua.
"Hắn giết những người có tội, nhưng lại để họ chết trong tư thế của những kẻ tội đồ bị hành hình công khai," Lục Hàn phân tích với đội điều tra vào buổi chiều hôm đó. "Kẻ Sắp Đặt này tin rằng hắn đang thực thi công lý mà pháp luật đã bỏ sót. Hắn coi mình là một vị thần phán xét."
Lúc này, một thành viên trong đội phát hiện ra một tệp tin ẩn trong máy tính của Chu Hải. Đó là một bản vẽ kiến trúc của một tòa nhà không tên, nhưng cấu trúc của nó giống hệt viện mồ côi đã cháy mười năm trước. Điểm khác biệt duy nhất là bản vẽ này có một lối thoát hiểm bí mật mà chưa từng được thi công.
Lục Hàn cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Nếu lối thoát hiểm đó tồn tại, nhiều đứa trẻ khác đã có thể sống sót. Sự thật này giống như một cái tát vào sự lý trí bấy lâu nay của anh. Anh bắt đầu nhận ra, hung thủ không chỉ nhắm vào anh, mà đang muốn anh phải đối mặt với sự thật đau đớn rằng cuộc sống mà anh đang giữ gìn được xây dựng trên những sai số của quá khứ.
Chương 6: Vết nứt trên gương
Vụ án thứ hai kết thúc nhưng không có nghi phạm nào bị bắt. Thành phố S bắt đầu xôn xao về "Kẻ Phán Xét". Áp lực từ cấp trên đè nặng lên vai Trần Khải, nhưng Lục Hàn vẫn bình thản đến lạ lùng. Anh dành cả ngày để ngồi trong một tiệm trà cũ, quan sát dòng người qua lại.
"Anh đang tìm gì ở đây?" Một giọng nữ vang lên. Đó là Tô Nhã, một phóng viên mảng pháp luật, cũng là người duy nhất dám tiếp cận Lục Hàn mà không bị sự lạnh lùng của anh làm cho khiếp sợ.
"Tôi đang tìm sự bình thường," Lục Hàn trả lời, mắt vẫn không rời khỏi con phố. "Tất cả chúng ta đều có những bí mật. Hung thủ chỉ đơn giản là kẻ đi tìm những bí mật đó và phơi bày chúng ra ánh sáng bằng máu."
Tô Nhã ngồi xuống đối diện anh. "Anh biết không, người ta nói anh không có cảm xúc. Nhưng tôi thấy anh là người đau đớn nhất. Vì anh nhìn thấy quá nhiều sự thật."
Cuộc trò chuyện bị cắt ngang bởi một tiếng nổ lớn từ phía trung tâm thương mại đối diện. Khói đen bốc lên nghi ngút. Lục Hàn không chạy đến hiện trường ngay lập tức như mọi người. Anh nhìn xuống chiếc điện thoại vừa rung lên.
Một tin nhắn từ số lạ: "Số 3 đang chờ anh ở nơi gương soi không thấy bóng."
Lục Hàn lập tức hiểu ra. "Gương soi không thấy bóng" chính là căn phòng tối trong studio ảnh cũ của cha anh – người cũng đã mất trong vụ cháy năm xưa.
Khi anh đến nơi, căn phòng tối mịt chỉ có ánh sáng đỏ lờ mờ của đèn rọi ảnh. Trên những sợi dây treo ảnh không phải là những bức hình phong cảnh, mà là hình chụp Lục Hàn từ lúc anh mới vào nghề cho đến tận ngày hôm nay.
Ở giữa phòng, một chiếc gương lớn bị đập vỡ vụn. Một nạn nhân thứ ba đang ngồi đó, trên tay cầm một chiếc gương nhỏ, cổ họng bị cắt sắc lẹm. Điều kinh khủng nhất là khuôn mặt của nạn nhân này đã được phẫu thuật thẩm mỹ để trông gần như giống hệt Lục Hàn.
Lục Hàn đứng trước cái xác, nhìn vào "bản sao" của chính mình đang đẫm máu. Lần đầu tiên trong suốt nhiều năm, bàn tay anh run rẩy. Hung thủ không còn giết những người liên quan đến quá khứ nữa. Hắn bắt đầu giết "tương lai" của Lục Hàn. Hắn muốn phá hủy tâm trí anh trước khi kết thúc mạng sống của anh.
"Trò chơi này," Lục Hàn thì thầm, đôi mắt anh lóe lên một tia sáng lạnh lẽo và đầy nộ khí, "đã đi quá giới hạn rồi."
Anh nhặt một mảnh gương vỡ lên, soi vào mắt mình. Sự im lặng trong căn phòng tối trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết. Anh biết, để bắt được con quỷ, anh phải bước chân vào địa ngục của nó.