Căn hầm trở thành một chiến trường đẫm máu. Nhóm tay súng mặc đồ đen là người của "Hội những nhà quyên góp" – những kẻ đứng sau quyền lực của thành phố. Chúng không muốn để bất kỳ ai rời khỏi đây còn sống, kể cả Trương Vĩnh.
"Nằm xuống!" Trần Khải hét lớn, ông rút súng bắn trả để yểm trợ cho Lục Hàn và Mạn Đà.
Lục Hàn kéo Mạn Đà vào sau một tủ hồ sơ bằng thép. "Cô có mang theo chìa khóa mở xích cho Trương Vĩnh không?"
"Không có chìa, chỉ có mã số," Mạn Đà vừa nói vừa thở gấp.
Trong làn đạn lạc, Lục Hàn lao ra phía Trương Vĩnh. Anh không dùng mã số, anh dùng một mảnh thép nhỏ từ giá rượu để bẻ khóa. Những viên đạn găm vào gỗ, mảnh vụn bay tung tóe quanh mặt anh. Với đôi bàn tay vững vàng như một bác sĩ phẫu thuật, Lục Hàn mở được khóa xích trong vòng 15 giây.
"Chạy đi!" Lục Hàn đẩy Trương Vĩnh về phía lối thoát hiểm nhỏ phía sau hầm.
Tuy nhiên, Trần Khải đã bị trúng đạn ở chân. Ông ngã quỵ xuống, hơi thở nặng nề. "Lục Hàn... mang Mạn Đà và đống hồ sơ này đi. Tôi sẽ chặn chúng lại."
"Không, tôi không bỏ ông lại!" Lục Hàn cố gắng kéo Trần Khải lên, nhưng ông đẩy anh ra.
"Nghe này, thằng nhóc! Nếu đống hồ sơ này bị cháy, cái chết của cha cậu sẽ trở nên vô nghĩa. Đi ngay!"
Mạn Đà nắm lấy tay Lục Hàn, kéo anh về phía lối thoát hiểm bí mật mà cô ta đã chuẩn bị sẵn. Lục Hàn nhìn lại người đội trưởng cũ lần cuối, trái tim anh thắt lại. Một lần nữa, anh lại phải nhìn những người quan trọng đối với mình hy sinh để bảo vệ mình.
Họ thoát ra ngoài ngay trước khi một tiếng nổ lớn rung chuyển toàn bộ trang trại rượu vang. Lửa bốc cao ngùn ngụt, thiêu rụi hầm rượu và mọi bằng chứng bên trong.
Mạn Đà và Lục Hàn đứng trên đỉnh đồi nhìn xuống đám cháy. Mạn Đà đưa cho Lục Hàn một thẻ nhớ nhỏ mà cô đã kịp lấy từ túi áo. "Đây là bản sao duy nhất. Diệp Phàm đã dặn tôi, nếu có chuyện gì xảy ra, chỉ được tin tưởng anh."
Lục Hàn cầm lấy thẻ nhớ, bàn tay anh siết chặt đến mức trắng bệch. Anh nhìn vào đám cháy, nỗi đau biến thành một ngọn lửa lạnh lẽo trong mắt. Trần Khải có lẽ đã hy sinh, hồ sơ giấy đã mất, nhưng anh vẫn còn sống. Và giờ đây, anh có trong tay "danh sách chết chóc" thực sự.
"Trò chơi này không còn là về sự thật nữa," Lục Hàn nói, giọng anh trầm đục và đầy sát khí. "Đây là về sự trả nợ. Từng người một trong danh sách này, tôi sẽ bắt chúng phải quỳ xuống trước mộ cha tôi và Trần Khải."