MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Án Vô HìnhChương 14: Hầm rượu và sự im lặng

Bản Án Vô Hình

Chương 14: Hầm rượu và sự im lặng

609 từ · ~4 phút đọc

Trần Khải cuối cùng cũng bị thuyết phục. Hai người lái chiếc xe cũ kỹ của ông hướng về phía trang trại rượu vang ở ngoại ô. Đây là một vùng đồi núi yên tĩnh, những cánh đồng nho trải dài dưới nắng hoàng hôn trông thật thanh bình, nhưng Lục Hàn cảm thấy một luồng sát khí ẩn hiện sau những hàng cây.

"Nhà máy xử lý nước và trang trại này có chung một chủ sở hữu thực tế," Lục Hàn giải thích khi họ đi bộ băng qua cánh rừng để tiếp cận từ phía sau. "Lý Đại Hải chính là người đứng tên. Đây không phải nơi sản xuất rượu, đây là nơi rửa tiền và tiêu hủy bằng chứng."

Họ lẻn vào hầm rượu của trang trại. Mùi men rượu nồng nặc át đi mùi ẩm mốc. Lục Hàn dừng lại trước một kệ rượu trông có vẻ bình thường. Anh nhận thấy những vết xước trên sàn nhà không khớp với trọng lượng của các chai rượu trên kệ.

Anh đẩy mạnh một khay gỗ, và một cánh cửa bí mật hiện ra, dẫn xuống một căn hầm sâu hơn. Bên dưới không phải là rượu, mà là một kho lưu trữ hồ sơ khổng lồ. Hàng ngàn tệp tài liệu về các vụ án mười năm qua được sắp xếp tỉ mỉ.

"Đây là 'Cung điện ký ức' của Diệp Phàm và Mạn Đà," Lục Hàn thốt lên. "Họ không chỉ trả thù, họ đang lưu giữ mọi bằng chứng về những kẻ đã mua chuộc hệ thống pháp luật."

Ở giữa căn hầm, Trương Vĩnh đang bị xích vào một chiếc ghế sắt. Ông ta đã hoàn toàn suy sụp, miệng lẩm bẩm những lời cầu xin vô nghĩa. Mạn Đà đứng phía sau ông ta, tay cầm một ống tiêm chứa thứ chất lỏng màu vàng nhạt.

"Anh đã tìm thấy nơi này nhanh hơn tôi tưởng," Mạn Đà lên tiếng, cô ta không hề bất ngờ. "Lục Hàn, anh có muốn biết cha anh đã bảo vệ ai không? Ông ấy không bảo vệ Hiệu trưởng. Ông ấy bảo vệ... tôi."

Lục Hàn khựng lại. "Cô nói gì?"

"Năm đó, tôi chỉ là một đứa trẻ tình cờ chứng kiến vụ phóng hỏa. Cha anh đã thấy tôi, ông ấy biết nếu tôi lộ diện, tôi sẽ bị thủ tiêu. Ông ấy đã giấu tôi đi, và dùng chiếc cặp tài liệu đó để đe dọa những kẻ cầm đầu, ép chúng phải để tôi được sống." Mạn Đà rơi nước mắt, nhưng giọng nói vẫn đanh thép. "Nhưng chúng đã giết ông ấy. Chúng phóng hỏa để tiêu hủy cả chứng cứ lẫn nhân chứng."

Sự thật như một cú đấm ngàn cân nện vào lồng ngực Lục Hàn. Cha anh không phải là kẻ hèn nhát, cũng không phải là kẻ đồng lõa. Ông ấy là một người anh hùng thầm lặng đã hy sinh mạng sống để cứu một đứa trẻ lạ mặt.

"Dừng lại đi, Mạn Đà," Lục Hàn tiến lên một bước. "Nếu cô giết Trương Vĩnh bây giờ, toàn bộ số hồ sơ này sẽ không bao giờ được đưa ra ánh sáng một cách hợp pháp. Cô sẽ chỉ là một kẻ sát nhân khác."

"Công lý hợp pháp của các anh đã để chúng nhởn nhơ mười năm!" Mạn Đà hét lên, tay cô ta run rẩy chuẩn bị đâm ống tiêm vào cổ Trương Vĩnh.

Đúng lúc đó, tiếng súng nổ vang. Không phải Trần Khải hay Lục Hàn nổ súng. Một nhóm tay súng lạ mặt đã bao vây lối vào hầm rượu và bắt đầu xả đạn vào bên trong.