MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Án Vô HìnhChương 13: Những mảnh vỡ điện tử

Bản Án Vô Hình

Chương 13: Những mảnh vỡ điện tử

599 từ · ~3 phút đọc

Sau khi thoát khỏi biệt thự của Trương Vĩnh, Lục Hàn không quay về chỗ trọ. Anh biết nơi đó đã không còn an toàn. Anh tìm đến một quán Internet cũ kỹ ở khu lao động nghèo, nơi những tiếng gõ bàn phím và khói thuốc mịt mù giúp anh ẩn mình.

Chiếc điện thoại của Trương Vĩnh đặt trên bàn. Nó là loại đời cũ, bảo mật lỏng lẻo nhưng lại chứa đựng những liên lạc mà một thẩm phán nghỉ hưu không nên có. Lục Hàn tháo tung chiếc máy, dùng một sợi cáp nối vào máy tính của mình.

"Dữ liệu đã bị xóa sạch," Lục Hàn lẩm bẩm. "Nhưng xóa trong bộ nhớ flash không có nghĩa là biến mất vĩnh viễn."

Anh bắt đầu sử dụng kỹ thuật khôi phục tầng sâu. Trong lúc chờ đợi thanh trạng thái chạy chậm chạp, Lục Hàn lấy ra một mẩu giấy, bắt đầu vẽ lại sơ đồ di chuyển của Mạn Đà tại biệt thự. Anh nhận ra một điều kỳ lạ: Mạn Đà không hề có ý định giết anh hay Trương Vĩnh ngay từ đầu. Cô ta ném lựu đạn khói chỉ để tạo khoảng trống để mang Trương Vĩnh đi.

"Cô ta cần Trương Vĩnh còn sống. Để làm gì?"

Màn hình máy tính bỗng hiện lên một danh sách các tọa độ GPS đã được khôi phục. Phần lớn là những chuyến đi đến một trang trại rượu vang ở vùng ngoại ô phía Bắc. Tuy nhiên, có một điểm tọa độ lặp lại nhiều lần vào mỗi đêm rằm hàng tháng: một nhà máy xử lý nước thải cũ.

Cùng lúc đó, Tô Nhã gửi cho anh một tin nhắn thoại qua ứng dụng bảo mật: "Lục Hàn, em đã khôi phục được đoạn cuối của chiếc đĩa CD. Cha anh không chỉ nói về vụ cháy. Ông ấy nhắc đến một cái tên: 'Người gác cửa'. Ông ấy nói rằng chính người này đã đưa cho ông chiếc cặp tài liệu để đổi lấy sự bảo vệ cho một ai đó."

Lục Hàn siết chặt tay. "Người gác cửa". Đây là một thuật ngữ trong giới buôn lậu thông tin. Kẻ này đứng giữa những kẻ có quyền lực và những kẻ thực thi tội ác.

Anh thu dọn đồ đạc, rời khỏi quán Internet khi trời tờ mờ sáng. Trên đường đi, anh phát hiện mình bị theo đuôi. Không phải một, mà là hai chiếc xe hơi đen bóng. Lục Hàn không hoảng loạn. Anh rẽ vào một khu chợ sớm đông đúc, tận dụng những sạp hàng rau quả và dòng người tấp nập để đánh lạc hướng. Với sự tính toán chính xác về thời gian của các nhịp đèn giao thông, anh cắt đuôi chúng chỉ trong vòng năm phút.

Nhưng khi anh vừa bước vào con hẻm dẫn đến nơi trú ẩn mới, một bóng đen cao lớn đã đứng đợi sẵn. Đó là Trần Khải.

"Cậu đang làm cái quái gì vậy, Lục Hàn?" Trần Khải trông già đi hẳn mười tuổi, đôi mắt ông đầy vẻ thất vọng. "Cậu đột nhập biệt thự, lấy trộm điện thoại của nhân chứng... Cậu có biết tôi đang phải chịu bao nhiêu áp lực để không phát lệnh truy nã cậu không?"

"Ông không cần phát lệnh," Lục Hàn nhìn thẳng vào mắt người đội trưởng cũ. "Vì tôi sắp cho ông một thứ còn lớn hơn cả Trương Vĩnh. Tôi đã tìm thấy điểm tập kết của họ. Nhưng tôi cần ông giúp với tư cách một người bạn, không phải một cảnh sát."