Lục Hàn gặp Tô Nhã tại một bến tàu vắng. Anh trao cho cô chiếc đĩa CD. "Hãy tìm cách khôi phục phần âm thanh bị hỏng ở cuối đĩa. Đó là chìa khóa duy nhất."
"Còn anh? Anh định đi đâu?" Tô Nhã lo lắng nhìn vết trầy xước trên mặt anh.
"Tôi sẽ đi gặp người thứ tư trong danh sách. Nhưng lần này, tôi sẽ không bảo vệ ông ta. Tôi sẽ dùng ông ta làm mồi nhử," Lục Hàn nói, ánh mắt lạnh lẽo đến mức Tô Nhã phải rùng mình.
Người thứ tư là Trương Vĩnh – một thẩm phán đã nghỉ hưu, người nổi tiếng với những bản án nghiêm khắc nhưng thực chất lại là kẻ nhận hối lộ để thay đổi kết quả vụ cháy năm xưa. Trương Vĩnh hiện đang sống trong một biệt thự kiên cố với lực lượng an ninh dày đặc.
Lục Hàn đột nhập vào biệt thự của Trương Vĩnh không phải bằng vũ lực, mà bằng cách đóng giả một nhân viên kiểm tra hệ thống điện. Với bộ não của mình, anh dễ dàng vô hiệu hóa hệ thống an ninh trong vòng ba phút.
Khi đứng trước mặt Trương Vĩnh, Lục Hàn không rút súng. Anh đặt lên bàn một con hạc giấy màu trắng – biểu tượng của sự tha thứ giả tạo.
"Ông Trương, ông có mười phút để thú tội trước khi Mạn Đà đến đây. Tôi biết cô ta đang ở rất gần," Lục Hàn ngồi xuống chiếc ghế đối diện, thản nhiên như đang trò chuyện với một người bạn cũ.
Trương Vĩnh hoảng sợ, gương mặt già nua nhăn nhúm lại. "Cậu... cậu là ai? Cảnh sát đâu?"
"Tôi không phải cảnh sát. Tôi là người duy nhất có thể giúp ông giữ lại mạng sống, nếu ông cho tôi biết chiếc cặp tài liệu của cha tôi hiện đang ở đâu."
Đúng lúc đó, hệ thống đèn của biệt thự vụt tắt. Một mùi hương hoa bỉ ngạn thoang thoảng bay vào phòng. Lục Hàn biết Mạn Đà đã đến. Anh kéo Trương Vĩnh xuống gầm bàn ngay khi một mũi tên tẩm thuốc độc ghim vào chiếc ghế tựa.
"Mạn Đà, tôi biết cô đang ở đây," Lục Hàn nói to vào bóng tối. "Diệp Phàm đã bị bắt. Cô hành động một mình sẽ không có kết quả đâu. Hãy hợp tác với tôi, chúng ta cùng tìm ra kẻ thực sự đã phóng hỏa năm đó. Cô biết Diệp Phàm không phải là người phóng hỏa, đúng không?"
Một tiếng cười lanh lảnh vang lên từ phía ban công. "Lục Hàn, anh thật thông minh. Nhưng anh lại quên mất một quy tắc của trò chơi này: Trong một bản án tử hình, không có chỗ cho sự thỏa hiệp."
Một quả lựu đạn khói được ném vào phòng. Trong làn khói trắng xóa, Lục Hàn nghe thấy tiếng hét của Trương Vĩnh và tiếng bước chân chạy nhanh trên sàn gỗ. Khi khói tan, Trương Vĩnh đã biến mất, chỉ còn lại một dòng chữ viết bằng son môi đỏ trên mặt bàn: "Hẹn gặp lại ở điểm bắt đầu."
Lục Hàn đứng dậy, phủi bụi trên áo. Anh không hề thất vọng. Trên tay anh hiện đang cầm một chiếc điện thoại – chiếc điện thoại mà anh đã kịp móc từ túi áo của Trương Vĩnh lúc nãy.
"Trò chơi này," Lục Hàn thì thầm, một nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên môi anh, "bây giờ mới thực sự công bằng."