Lục Hàn bắt đầu cuộc sống của một "thám tử bóng tối". Anh mướn một căn phòng nhỏ ở khu phố cũ, nơi những dãy nhà lụp xụp che giấu những bí mật không ai muốn chạm tới. Với sự giúp đỡ âm thầm của Trần Khải – người vẫn tin tưởng anh tuyệt đối – Lục Hàn có được danh sách các nữ tội phạm tâm thần đã trốn thoát hoặc "đã chết" trong vòng năm năm qua.
"Hoa bỉ ngạn... loài hoa dẫn đường đến địa ngục," Lục Hàn lẩm bẩm khi dán những tấm ảnh lên tường.
Anh tìm đến một quán bar ngầm, nơi tụ tập của giới xăm mình và thông tin đen. Lục Hàn không dùng thẻ cảnh sát, anh dùng tiền và sự nhạy bén của mình để ép một gã thợ xăm phải nói ra sự thật.
"Hình xăm đó... là của một người phụ nữ tên Mạn Đà. Cô ta không phải tội phạm, cô ta là một bác sĩ tâm lý từng làm việc tại viện mồ côi mười năm trước," gã thợ xăm run rẩy nói.
Lục Hàn lần theo dấu vết của Mạn Đà và phát hiện ra một sự thật kinh hoàng: Mạn Đà chính là chị gái của một trong những đứa trẻ đã chết trong vụ cháy năm xưa. Cô ta và Diệp Phàm không chỉ là đồng phạm, họ là những "vật tế" còn sót lại của quá khứ, đang cùng nhau thực hiện một bản giao hưởng trả thù.
Trong khi đó, tại bệnh viện cảnh sát, Diệp Phàm vẫn im lặng tuyệt đối. Hắn không khai nửa lời, chỉ yêu cầu được gặp Lục Hàn. Khi Trần Khải từ chối, Diệp Phàm chỉ cười và nói: "Vậy thì hãy chuẩn bị quan tài cho người tiếp theo trong danh sách. Lần này, lỗi là tại các ông đã ngăn cản chúng tôi gặp nhau."
Cùng lúc đó, tại căn nhà thuê của mình, Lục Hàn nhận được một bưu phẩm. Bên trong là một chiếc đĩa CD cũ. Khi bật lên, âm thanh rè rè vang lên, đó là tiếng nói của cha anh mười năm trước:
"Lục Hàn, nếu con nghe thấy điều này, nghĩa là cha đã không còn. Đừng tìm kiếm sự thật, vì sự thật sẽ thiêu rụi con như nó đang thiêu rụi cha..."
Tiếng nổ vang lên ngay sau đó. Không phải nổ bom, mà là tiếng cửa bị phá. Một nhóm người mặc đồ đen ập vào. Lục Hàn nhanh chóng lộn người ra phía sau cửa sổ, nhảy xuống mái hiên tầng dưới. Anh biết, không chỉ có Diệp Phàm, mà còn có một thế lực khác – những kẻ đứng sau danh sách quyên góp – đang muốn tiêu diệt anh để bịt đầu mối.
Lục Hàn chạy bộ qua những con hẻm nhỏ, hơi thở anh dồn dập. Anh cảm nhận được nhịp tim của mình đang đập theo một nhịp điệu mới: không phải là sự sợ hãi, mà là sự hưng phấn của một kẻ đi săn đang bị săn đuổi ngược lại.