Tiếng súng nổ vang, chim chóc từ những rặng cây trong nghĩa trang giật mình bay tán loạn. Viên đạn không ghim vào người Diệp Phàm, cũng không cứu mạng Lý Đại Hải. Nó ghim thẳng vào bả vai của Diệp Phàm, khiến hắn ngã quỵ xuống ngay trước mộ cha Lục Hàn. Cùng lúc đó, Diệp Phàm mỉm cười, đôi tay hắn nhanh như cắt đẩy Lý Đại Hải xuống vực đá phía sau nghĩa trang.
"Lục Hàn!" Trần Khải cùng đội cảnh sát ập đến, nhưng tất cả đã quá muộn.
Dưới vực sâu, tiếng sóng biển gào thét đã nuốt chửng mọi dấu vết của Lý Đại Hải. Trên đỉnh đồi, Diệp Phàm ôm bả vai đang chảy máu, ánh mắt hắn nhìn Lục Hàn đầy vẻ đắc thắng hơn là đau đớn.
"Cậu đã chọn cứu chính nghĩa huyễn hoặc của mình, và kết quả là... cậu mất cả hai," Diệp Phàm thì thầm trước khi lịm đi vì sốc mất máu.
Những ngày sau đó đối với Lục Hàn là một chuỗi ác mộng kéo dài. Vì nổ súng khi chưa có lệnh và làm mất dấu nạn nhân quan trọng, Lục Hàn bị đình chỉ công tác để phục vụ điều tra nội bộ. Anh bị tước thẻ ngành, bị tịch thu chìa khóa phòng làm việc. Lần đầu tiên sau mười năm, Lục Hàn thấy mình đứng ngoài lề của một vụ án mà anh là nhân vật chính.
Anh ngồi trong căn hộ tối om, bao quanh là những vỏ hộp mì tôm và những bản vẽ hiện trường chưa giải mã xong. Tô Nhã tìm đến anh vào một buổi chiều mưa. Cô không gõ cửa mà dùng chìa khóa dự phòng mà Trần Khải đưa cho.
"Anh định tự hủy hoại mình đến bao giờ?" Tô Nhã bật đèn, ánh sáng đột ngột làm Lục Hàn nheo mắt.
"Tôi đã tính sai," Lục Hàn nói, giọng khản đặc. "Tôi tưởng rằng áp lực của tiếng súng sẽ khiến Diệp Phàm dừng lại. Tôi đã quá tự tin vào khả năng kiểm soát tâm lý tội phạm của mình."
Tô Nhã đặt một tệp tài liệu mới lên bàn. "Anh không tính sai hoàn toàn đâu. Nhìn này, đây là ảnh chụp từ camera hành trình của một chiếc xe đi ngang qua cao tốc lúc Lý Đại Hải bị bắt. Có một người thứ ba xuất hiện. Một người phụ nữ."
Lục Hàn bật dậy, bản năng của một thiên tài thức tỉnh. Anh cầm tấm ảnh lên, dùng kính lúp soi kỹ vào góc gương chiếu hậu. Một hình xăm nhỏ hình bông hoa bỉ ngạn hiện trên cổ tay người phụ nữ đang cầm lái.
"Diệp Phàm không hành động một mình. Hắn có một 'đồng phạm tâm hồn'. Và người này... mới là kẻ đang nắm giữ chiếc cặp tài liệu của cha tôi."
Lục Hàn nhận ra, ván bài này chỉ mới thực sự bắt đầu khi anh bị đẩy vào đường cùng. Anh không còn là cảnh sát, điều đó có nghĩa là anh có thể làm những việc mà một cảnh sát không được phép làm.