Sau phát hiện chấn động về cái quan tài rỗng của Diệp Phàm, Lục Hàn gần như tự nhốt mình trong phòng hồ sơ. Anh không còn vẻ điềm tĩnh thường thấy; đôi mắt anh trũng sâu và những ngón tay liên tục gõ nhịp trên mặt bàn – một biểu hiện của sự xáo trộn tâm trí mà chỉ Đội trưởng Trần Khải mới nhận ra.
"Lục Hàn, cậu cần nghỉ ngơi. Cậu đang bắt đầu hành động cảm tính rồi đấy," Trần Khải đặt một bát mì nóng lên bàn, ép anh phải dừng lại.
Lục Hàn nhìn bát mì, hơi bốc lên làm mờ đi cặp kính của anh. "Trần Khải, ông có tin vào sự trùng hợp không? Diệp Phàm từng thực tập tại Bệnh viện tâm thần số 2 thành phố S – nơi mà cha tôi từng đến tư vấn tâm lý một tháng trước vụ cháy. Hồ sơ bệnh án của cha tôi đã biến mất, và Diệp Phàm chính là người cuối cùng ký vào sổ mượn hồ sơ."
Lục Hàn cầm đũa nhưng không ăn. "Hắn không chỉ giết người. Hắn đang xóa sổ quá khứ để viết lại một sự thật khác. Tôi phải đến bệnh viện đó."
Bệnh viện tâm thần số 2 nằm ở vùng ngoại ô hẻo lánh, kiến trúc kiểu cũ với những dãy hành lang dài và hẹp, ánh sáng luôn chập chờn. Khi Lục Hàn và Trần Khải đến nơi, giám đốc bệnh viện đón họ với vẻ mặt lo âu.
"Chúng tôi vừa xảy ra một sự cố," vị giám đốc nói, giọng run rẩy. "Một bệnh nhân ở phòng 302... ông ta đã dùng máu của chính mình để vẽ lên tường trước khi tự sát."
Lục Hàn lập tức lao lên tầng 3. Căn phòng 302 nồng nặc mùi sắt của máu. Trên bức tường trắng muốt, một bức họa khổng lồ được vẽ bằng máu khô: Đó là sơ đồ của viện mồ côi 10 năm trước, nhưng được vẽ dưới góc nhìn từ trên cao, cực kỳ chi tiết. Ở ngay chính giữa sơ đồ, có một dấu X đỏ chót và dòng chữ: "Con nợ của sự thật".
Nạn nhân tự sát là một ông lão đã ở đây hơn 10 năm, mắc chứng câm lặng hoàn toàn. Lục Hàn tiến lại gần thi thể, quan sát bàn tay của ông lão. Trên mu bàn tay không có vết sẹo chữ X, nhưng dưới móng tay lại có dính những sợi tóc dài của phụ nữ.
"Ông ta không tự sát một mình," Lục Hàn khẳng định khi quỳ xuống sàn. "Nhìn vết cắt trên cổ tay đi. Nó quá dứt khoát và sâu, góc độ cắt từ trái sang phải nhưng ông lão này lại thuận tay phải. Có một người khác đã cầm tay ông ta để thực hiện điều này."
Anh đứng dậy, nhìn vào bức tranh máu trên tường. Trong đầu anh, các mảnh ghép bắt đầu xoay chuyển. Dấu X không nằm ở phòng của bọn trẻ, nó nằm ở phòng làm việc của Hiệu trưởng – nơi cha anh đã đứng vào đêm đó.
"Diệp Phàm đang ở đây," Lục Hàn thì thầm, cảm giác như có ai đó đang quan sát mình từ phía sau những bức tường cũ kỹ này. "Hắn đang dùng những bệnh nhân này làm quân cờ để kể cho tôi nghe một câu chuyện mà tôi chưa từng biết."