Cuộc đấu trí giữa Lục Hàn và bóng ma của Diệp Phàm ngay tại khuôn viên bệnh viện. Trong khi Trần Khải đang chỉ huy quân đội rà soát camera an ninh, Lục Hàn lại tách đoàn, đi theo một linh tính kỳ lạ.
Anh tìm thấy một căn hầm nhỏ nằm dưới kho thuốc của bệnh viện. Nơi này được bày trí giống hệt một văn phòng bác sĩ, nhưng mọi thứ đều được làm bằng giấy carton – từ bàn ghế, máy tính cho đến những cuốn sách trên kệ. Đây là một mô hình giả lập, một kiểu "phòng thí nghiệm tâm lý" của kẻ thủ ác.
Trên bàn carton, có một máy ghi âm cũ. Lục Hàn nhấn nút Play.
"Chào Lục Hàn, cậu thấy tác phẩm mới của tôi thế nào?" – Giọng nói của Diệp Phàm vang lên, không còn bị bóp méo, nó thanh mảnh và nhẹ nhàng như một người bạn cũ. "Cha cậu không chết vì vụ cháy. Ông ấy chết vì ông ấy đã chọn im lặng trước tội ác của Hiệu trưởng viện mồ côi. Ông ấy là một người tốt, nhưng sự lương thiện hèn nhát chính là liều thuốc độc mạnh nhất."
Lục Hàn siết chặt nắm đấm. Anh nhớ lại hình ảnh cha mình ôm chiếc cặp tài liệu trong đám cháy. Có lẽ trong đó không phải là giấy tờ quan trọng, mà là bằng chứng về một đường dây buôn bán trẻ em mồ côi mà Hiệu trưởng cầm đầu.
Bỗng nhiên, cửa hầm sập khóa. Một hệ thống phun sương bắt đầu hoạt động. "Lục Hàn, cậu luôn tự hào về chỉ số IQ của mình. Vậy hãy thử giải phương trình này xem: Trong 5 phút nữa, khí gas này sẽ khiến cậu rơi vào ảo giác. Ở góc phòng có hai chiếc chìa khóa, một chiếc mở cửa, một chiếc sẽ kích hoạt bom nổ ngay lập tức. Cậu dựa vào đâu để chọn?"
Lục Hàn cảm thấy đầu óc bắt đầu quay cuồng. Khí gas làm nhịp tim anh tăng nhanh, mồ hôi chảy ròng ròng. Anh nhìn hai chiếc chìa khóa: chúng giống hệt nhau về hình dáng, trọng lượng.
Anh nhắm mắt lại, cố gắng tách biệt mình khỏi sự sợ hãi. Logic. Luôn có logic. Diệp Phàm là một kẻ tôn sùng sự "cân bằng". Hắn không bao giờ đặt cược vào vận may. Lục Hàn nhớ lại bức tranh máu trên tường ở chương trước. Dấu X nằm ở bên trái. Anh nhìn vào vết trầy xước trên ổ khóa carton.
"Hắn muốn mình chọn cái dễ thấy nhất," Lục Hàn tự nhủ. Anh không chọn chiếc chìa nào cả. Thay vào đó, anh dùng chiếc bút máy của mình, đâm mạnh vào hệ thống phun sương phía trên.
Xì... Một tiếng động lớn vang lên. Hệ thống ngừng hoạt động. Hóa ra, hai chiếc chìa khóa chỉ là đòn tâm lý. Cái bẫy thực sự chính là sự phân vân của nạn nhân. Cánh cửa tự động mở ra khi áp suất khí gas giảm xuống.
Lục Hàn bước ra khỏi căn hầm, hơi thở hổn hển. Anh nhận ra Diệp Phàm không muốn giết anh ngay bây giờ. Hắn muốn "nuôi dưỡng" anh, muốn biến anh thành một kẻ giống hắn – một kẻ không còn tin vào công lý của ánh sáng.