MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBàn Ba Người Và Cây Nguyệt QuếChương 1

Bàn Ba Người Và Cây Nguyệt Quế

Chương 1

1,337 từ · ~7 phút đọc

Bầu trời tháng Chín ở trường cấp ba Thiên Lý luôn mang theo một màu xanh dịu dàng, được lọc qua tán lá của hàng cây nguyệt quế già đứng dọc sân trường. Nguyệt Anh luôn cảm thấy mùi hương ngọt nhẹ, hơi chát của hoa nguyệt quế chính là mùi của tuổi trẻ, của những ngày cô và hai người bạn thân nhất – An Khang và Hoàng Minh – dệt nên quãng thời gian vườn trường của mình.

Chiếc bàn cuối cùng, sát cửa sổ của lớp 11A3, đã nghiễm nhiên trở thành lãnh địa bất khả xâm phạm của bộ ba "kỳ cục" này. Kỳ cục, vì họ chẳng giống ai.

An Khang, ngồi ngoài cùng, gần lối đi, luôn là người ôn hòa nhất. Cậu ấy đeo cặp kính gọng tròn, mái tóc nâu hạt dẻ được chải gọn gàng và nụ cười lúc nào cũng ấm áp như ánh nắng sớm. An Khang là lớp trưởng kiểu mẫu, người giữ sổ sách, người đưa ra các kế hoạch tỉ mỉ, và là người duy nhất nhớ rõ ngày sinh nhật của từng thành viên trong lớp. Cậu ấy là bức tường thành vững chãi của Nguyệt Anh.

Hoàng Minh, người ngồi giữa, lại hoàn toàn đối lập. Cậu ấy hiếm khi cười, mái tóc đen hơi dài phủ xuống trán, và ánh mắt luôn mang theo một sự bất cần, hơi chán chường với thế giới xung quanh. Hoàng Minh giỏi nhất là môn Vật lý và Cầu lông, ngoài ra cậu chẳng quan tâm bất cứ điều gì khác, kể cả việc đôi giày Converse của cậu có dính bụi hay không. Hoàng Minh là "vùng cấm", là một bí ẩn mà Nguyệt Anh khao khát khám phá.

Còn Nguyệt Anh, cô ngồi trong cùng, tựa lưng vào cửa sổ. Vị trí này cho phép cô nhìn thấy cả hai, và quan trọng hơn, cho phép cô lén nhìn Hoàng Minh mà không bị cậu ấy phát hiện.

“Này Nguyệt Anh, cậu lại ngẩn người nhìn ra ngoài à?” An Khang đặt một hộp sữa tươi hương dâu và một chiếc bánh mì kẹp phô mai lên bàn cô, phá vỡ sự im lặng. “Không ăn sáng đầy đủ là cậu sẽ bị tụt huyết áp đấy. Hôm nay có tiết kiểm tra Toán, cậu phải tỉnh táo.”

Nguyệt Anh mỉm cười, cảm giác tội lỗi len lỏi trong lòng. Mười năm làm bạn, An Khang chưa bao giờ quên chuẩn bị bữa sáng cho cô. Sự chu đáo ấy đã trở thành lẽ tự nhiên, khiến đôi khi cô quên mất phải cảm kích.

“Cảm ơn cậu, Khang. Tớ đang nghĩ về tiết Toán đây,” cô nói dối, khéo léo chuyển hướng ánh mắt về phía bảng đen, nhưng thực chất, cô đang cố ý nhìn lướt qua Hoàng Minh.

Hoàng Minh không hề ngẩng đầu. Cậu đang cắm tai nghe, tay cầm một cuốn sách dày cộp về Lịch sử Chiến tranh thế giới, hoàn toàn tách biệt với sự ồn ào của lớp học và cả sự quan tâm của An Khang dành cho cô.

Nguyệt Anh cảm thấy tim mình hơi thắt lại. Cảm xúc này đã kéo dài hơn một năm, kể từ ngày cậu ấy thắng giải Cầu lông thành phố và nụ cười thoáng qua đó đã khắc sâu vào tâm trí cô. Đó là tình cảm thầm kín, yếu ớt đến mức cô không dám thổ lộ, sợ rằng lời nói sẽ làm tan vỡ chiếc bong bóng tình bạn an toàn này.

Mình thích Hoàng Minh.

Đó là một sự thật đơn giản nhưng nặng trĩu. Sự thích thú ấy không phải kiểu thích hào nhoáng, mà là một sự rung động âm ỉ, ngưỡng mộ cái cách cậu ấy sống thật với bản thân, bất chấp quy tắc. Mỗi lần Hoàng Minh vô tình chạm tay cô khi chuyền bút, hay cái cách cậu ấy cau mày khi giải một bài toán khó, Nguyệt Anh đều có cảm giác một dòng điện nhẹ chạy qua.

“Hoàng Minh, bỏ tai nghe ra đi. Sắp vào học rồi,” An Khang nhẹ giọng nhắc nhở, đưa tay chạm vào vai H.

Hoàng Minh miễn cưỡng bỏ tai nghe, đôi mắt lười biếng quét qua An Khang rồi dừng lại ở hộp sữa dâu trên bàn Nguyệt Anh.

“Lại là dâu à? Sao cậu không ép cô ấy uống cà phê cho tỉnh táo, Khang?” Hoàng Minh nói, giọng điệu mang theo sự châm chọc thường thấy.

Nguyệt Anh cảm thấy mặt mình hơi nóng lên. Cô biết Hoàng Minh chỉ trêu đùa, nhưng việc cậu ấy nhắc đến cô, dù chỉ là qua An Khang, cũng đủ khiến cô xao xuyến.

An Khang chỉ cười trừ, “Nguyệt Anh không thích vị đắng. Cậu không nhớ sao?”

Hoàng Minh nhún vai, “Không nhớ. Chuyện của Khang và Nguyệt Anh thì Khang nhớ là đủ rồi.”

Câu nói đó, “Chuyện của Khang và Nguyệt Anh”, như một gáo nước lạnh tạt vào sự tưởng tượng của Nguyệt Anh. Đúng vậy, trong mắt người ngoài, và có lẽ cả trong mắt Hoàng Minh, cô và An Khang luôn là một cặp bài trùng, là một thể thống nhất. An Khang luôn là người giải quyết rắc rối, người chăm sóc cô, còn Hoàng Minh là người bạn đồng hành bí ẩn, xa cách.

Tiếng chuông vào tiết vang lên. Cô giáo chủ nhiệm bước vào.

Nguyệt Anh gặm bánh mì, cố gắng tập trung vào bài giảng, nhưng tâm trí cô vẫn bị cuốn lấy bởi câu nói bâng quơ của Hoàng Minh. Cô liếc nhìn An Khang. Cậu ấy đang chăm chú ghi chép, thái độ nghiêm túc tuyệt đối.

Liệu An Khang có bao giờ nghĩ khác không?

Mối quan hệ của họ quá rõ ràng, quá đỗi thoải mái, đến mức cô chưa bao giờ dám nghĩ tới việc nó có thể vượt qua giới hạn tình bạn. Nhưng sự chăm sóc vô điều kiện của An Khang, sự hy sinh nhỏ nhặt hàng ngày, đôi khi khiến cô tự hỏi: liệu sự quan tâm đó có phải chỉ là trách nhiệm của một người bạn? Hay An Khang đang che giấu điều gì đó?

Buổi chiều hôm đó, khi tan học, ba người cùng nhau đi bộ dưới hàng nguyệt quế. Những cánh hoa trắng nhỏ li ti rụng xuống vai Nguyệt Anh.

“Nguyệt Anh, tối nay học nhóm ở nhà tớ nhé. Tớ có một bộ đề Vật lý mới,” Hoàng Minh bất ngờ mở lời, giọng nói trầm thấp.

Trái tim Nguyệt Anh đập thình thịch. Đây là lần đầu tiên cậu ấy chủ động đề nghị học nhóm, thường thì đó là ý tưởng của An Khang.

“Được chứ! Tớ sẽ qua ngay,” Nguyệt Anh vội vàng đáp lời, phấn khích che giấu không kịp.

“Để tớ đưa cậu về nhà lấy sách đã,” An Khang nói, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, nhưng giọng nói lại có chút hờn dỗi nhẹ.

Hoàng Minh chỉ gật đầu. Khi Nguyệt Anh và An Khang bước đi, cô không nhìn thấy Hoàng Minh đã đứng lại. Cậu ngước nhìn bầu trời, tay nhặt một cánh hoa nguyệt quế rụng trên đất. Khuôn mặt Hoàng Minh lộ rõ sự phức tạp mà thường ngày cậu luôn che giấu. Anh nhìn theo bóng lưng Nguyệt Anh, rồi lại nhìn về phía An Khang đang đi bên cạnh cô.

"Thằng Khang..." Hoàng Minh lẩm bẩm, rồi nắm chặt cánh hoa nguyệt quế trong tay.

Nguyệt Anh không hề hay biết, rằng sự sắp đặt tưởng chừng như ngẫu nhiên về chiếc bàn ba người kia – An Khang bên ngoài, cô ở giữa, Hoàng Minh nép vào bóng tối – đã vô tình định hình cho một bi kịch tình yêu thầm lặng, nơi mỗi người đều bị mắc kẹt trong vị trí và cảm xúc của riêng mình. Và mùi hương nguyệt quế hôm nay, đối với cô là ngọt ngào của hy vọng, nhưng đối với hai chàng trai, nó lại mang theo vị chát của sự lựa chọn và hy sinh.