MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBàn Ba Người Và Cây Nguyệt QuếChương 2

Bàn Ba Người Và Cây Nguyệt Quế

Chương 2

1,498 từ · ~8 phút đọc

Hôm sau, không khí buổi sáng ở lớp 11A3 vẫn như thường lệ. An Khang đã đặt một ly cà phê sữa đá, thứ thức uống đặc biệt chỉ có ở căng-tin trường, lên bàn Nguyệt Anh thay cho sữa dâu. Kèm theo là một tờ giấy note nhỏ: “Đổi vị cho cậu tỉnh táo học bài, nhưng không được bỏ bữa sáng! – K.”

Nguyệt Anh mỉm cười, cảm thấy ấm áp. Mọi sự quan tâm của An Khang luôn trực tiếp và rõ ràng như vậy, không bao giờ khiến cô phải đoán già đoán non. Cậu ấy bước ra khỏi chỗ, mang theo một chồng vở để nộp cho cô giáo.

Đúng lúc đó, "sự cố" xảy ra.

Tô Minh, cậu bạn ngồi bàn trên, đang quay lại nói chuyện với nhóm bạn phía sau, đột nhiên vung tay quá mạnh. Chiếc cốc nước cam đầy ắp trên bàn cậu ta nghiêng đổ, tạo thành một vệt màu vàng cam lớn, thấm thẳng vào vai áo đồng phục trắng tinh của Nguyệt Anh.

“Ôi, Nguyệt Anh! Tớ xin lỗi, tớ xin lỗi cậu nhiều lắm!” Tô Minh lắp bắp, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi. Chiếc áo đồng phục bị ướt và dính màu, trông thật tệ.

Nguyệt Anh bối rối đứng dậy. Vạt áo dính nước cam lạnh buốt, cảm giác khó chịu lan khắp người. Đây là giờ ra chơi, chỉ còn mười phút nữa là vào tiết học quan trọng. Cô không thể mặc chiếc áo ướt nhẹp này.

Lớp học lập tức ồn ào. Nhiều ánh mắt đổ dồn vào cô.

Hoàng Minh, người đang ngồi ngay cạnh cô, đang cúi đầu đọc sách. Tai nghe không bật, chứng tỏ cậu ấy đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng.

Nguyệt Anh thoáng nhìn sang Hoàng Minh, ánh mắt đầy hy vọng và mong chờ, dù chỉ là một cử chỉ hỏi han. Cô thầm nghĩ, có lẽ đây là cơ hội để Hoàng Minh thể hiện sự quan tâm một cách tự nhiên.

Nhưng Hoàng Minh chỉ hơi ngẩng đầu lên, nhíu mày nhìn vết bẩn trên áo cô, sau đó cậu ta đưa mắt sang Tô Minh.

“Tô Minh, lát nữa nhớ giặt sạch cho Nguyệt Anh, hoặc cậu phải mua một cái áo mới đền cho cô ấy,” Hoàng Minh nói, giọng điệu hoàn toàn lạnh lùng, mang tính chất ra lệnh và giải quyết vấn đề. Cậu ta không hề có một chút lo lắng hay cảm xúc nào dành cho Nguyệt Anh, mà chỉ là một người đứng ra phân xử thiệt hại vật chất. Nói xong, cậu ta lại cúi xuống sách, như thể mọi thứ đã được giải quyết.

Nguyệt Anh cảm thấy một dòng nước lạnh khác, không phải từ nước cam, mà từ sự hụt hẫng, tràn vào tim cô. Trong tình huống này, cô không cần một người phán xử. Cô cần một người quan tâm đến sự khó chịu và xấu hổ của cô.

Đúng lúc sự bối rối của Nguyệt Anh lên đến đỉnh điểm, một giọng nói lo lắng vang lên.

“Nguyệt Anh, cậu không sao chứ? Có bị dính vào người không?”

An Khang vừa nộp vở về, nhìn thấy cảnh tượng lập tức hốt hoảng. Cậu ấy không nói nhiều lời hoa mỹ, mà nhanh chóng hành động.

An Khang bỏ chồng vở xuống bàn, lập tức cởi chiếc áo khoác đồng phục đang mặc trên người ra. Chiếc áo còn thơm mùi xà phòng và sạch sẽ.

“Nè, cậu mặc tạm cái này đi. Áo khoác dài nên có thể che được vết bẩn. Cậu ra nhà vệ sinh thay ra, tớ sẽ xin phép cô giáo cho cậu nghỉ tiết này để về nhà thay áo, hoặc để tớ mang áo mới đến cho cậu.”

Nguyệt Anh ngước nhìn An Khang. Ánh mắt cậu ấy không hề có sự châm chọc hay đánh giá, chỉ có sự quan tâm chân thành và sự sốt ruột. Cô nhận lấy chiếc áo khoác ấm áp từ tay cậu.

“Cảm ơn cậu, Khang…” Cô thì thầm, cổ họng nghẹn lại. Món quà cô mong chờ ở Hoàng Minh đã được An Khang trao tặng một cách không do dự.

Khi Nguyệt Anh quay người đi về phía cửa, cô thoáng nhìn lại Hoàng Minh. Cậu ta đã quay sang nhìn cô, ánh mắt có vẻ phức tạp nhưng rồi lại nhanh chóng quay đi. Có lẽ, Hoàng Minh cảm thấy An Khang đã lo liệu ổn thỏa rồi, nên cậu ta không cần phải can thiệp.

An Khang đi theo cô ra đến cửa lớp, lo lắng dặn dò: “Tớ sẽ nói với cô giáo. Cậu cứ bình tĩnh, đừng quá lo lắng về vết bẩn.”

Cô bước nhanh về phía nhà vệ sinh, trái tim hỗn loạn. Chiếc áo khoác của An Khang rộng và dài, hơi nặng, nhưng lại mang đến cảm giác an toàn và được che chở. An Khang luôn là người giải quyết vấn đề cho cô bằng sự dịu dàng và thiết thực nhất.

Cái cách An Khang hành động như thể cô là ưu tiên hàng đầu, hoàn toàn đối lập với sự thờ ơ của Hoàng Minh.

Nguyệt Anh đứng trước gương, dùng khăn giấy lau nhẹ vết bẩn, nhưng nó vẫn còn đó, nham nhở và khó coi. Cô tự hỏi: Tại sao mình lại cứ mãi chạy theo một người lạnh lùng như Hoàng Minh, trong khi An Khang luôn sẵn sàng dành cho mình sự ấm áp tuyệt đối?

Nhưng câu trả lời luôn là: Rung động là thứ không thể kiểm soát.

Cô thích sự bí ẩn, sự bất cần của Hoàng Minh. Cô thích cái cách cậu ta không cần làm hài lòng bất cứ ai. Đó là một sức hấp dẫn chết người đối với một cô gái có phần rụt rè như Nguyệt Anh. Và cô luôn tin rằng, đằng sau vẻ lạnh lùng đó là một trái tim ấm áp, chỉ chờ cô khám phá.

Cô quyết định không về nhà. Vết bẩn chỉ ở một bên vai áo. Chiếc áo khoác của An Khang đã che đi gần hết. Cô quay lại lớp học, cố gắng tỏ ra bình thường.

Vừa bước vào lớp, cô thấy An Khang đang nói chuyện gì đó với Hoàng Minh. Khuôn mặt An Khang nghiêm túc hơn hẳn mọi ngày.

Hoàng Minh ngước nhìn cô. Ánh mắt cậu ta dừng lại trên chiếc áo khoác mà cô đang mặc. Lần này, ánh mắt của Hoàng Minh không còn sự thờ ơ nữa, mà mang một sự khó chịu rõ rệt, như thể cậu ta không hài lòng về điều gì đó.

“Cậu không về nhà thay đồ à?” Hoàng Minh hỏi, giọng điệu có phần bực bội.

“Tớ... Tớ không sao. Chiếc áo khoác che được rồi.”

Hoàng Minh thở dài, “Làm như vậy thì sao cậu tập trung học được. Khang, sao cậu không ép cô ấy về đi?”

An Khang lập tức phản bác, giọng hơi cao hơn thường lệ: “Nguyệt Anh nói không sao là không sao. Cậu bận tâm làm gì?”

Hai người bạn thân nhìn nhau bằng ánh mắt căng thẳng. Đây là lần hiếm hoi Nguyệt Anh chứng kiến sự đối đầu trực tiếp giữa họ, và cô biết, nó liên quan đến mình.

Cảm giác tội lỗi lại dâng lên trong lòng Nguyệt Anh. Tình bạn của họ, vì cô, đang nảy sinh những rạn nứt nhỏ.

“Thôi được rồi, tớ sẽ cố gắng tập trung,” Nguyệt Anh chen vào, đặt tay lên cánh tay An Khang. “Cảm ơn cậu đã cho tớ mượn áo. Tớ sẽ giặt sạch và trả lại cậu ngay.”

An Khang dịu lại ngay lập tức, nở nụ cười trấn an. “Không cần gấp đâu. Cứ mặc nó đi cho đến khi cậu thoải mái.”

Hoàng Minh vẫn im lặng, nhưng đôi mắt đen của cậu ta lại nhìn chăm chú vào bàn tay Nguyệt Anh đang đặt trên cánh tay An Khang. Cậu ta không nói thêm lời nào nữa, chỉ hất cằm về phía chiếc áo khoác, và bắt đầu lật sách giáo khoa.

Nguyệt Anh biết rõ: Sự quan tâm của An Khang là chiếc áo khoác ấm áp mà cô đang mặc. Còn sự quan tâm của Hoàng Minh, nếu có, là ánh mắt khó chịu mà cô không thể lý giải.

Cô muốn tin rằng, sự bực bội của Hoàng Minh là do cậu ta lo lắng cho cô. Nhưng lý trí lại nhắc nhở cô, đôi khi, sự lạnh lùng đơn giản chỉ là lạnh lùng, và sự ấm áp mới là thứ đáng trân trọng.

Trong suốt tiết học, cô luôn cảm thấy ánh mắt của Hoàng Minh đang lén nhìn cô, nhưng mỗi khi cô quay lại, cậu ta lại nhanh chóng nhìn đi chỗ khác. Nguyệt Anh chỉ có thể tự nhủ, có lẽ, mình đã quá nhạy cảm.

Giữa hai người bạn thân, cô đã chọn đeo đuổi một hình bóng xa xăm, mà quên mất rằng người đang đứng che chắn cho cô khỏi gió lạnh lại là người gần kề nhất.