MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBàn Ba Người Và Cây Nguyệt QuếChương 3

Bàn Ba Người Và Cây Nguyệt Quế

Chương 3

1,475 từ · ~8 phút đọc

Mùa mưa tháng Mười Một đến bất chợt như một lời trêu chọc của ông trời đối với những học sinh không mang dù. Chiều hôm đó, Nguyệt Anh, An Khang và Hoàng Minh vừa rời khỏi cổng trường thì một trận mưa rào lớn đổ xuống, nặng hạt và lạnh buốt.

“Chết tiệt! Tớ quên mang dù rồi!” Nguyệt Anh xuýt xoa, vội vã kéo tay hai cậu bạn chạy vào mái hiên của tiệm tạp hóa đối diện trường.

Ba người đứng sát vào nhau dưới mái hiên chật hẹp. An Khang thở dốc, mái tóc cậu ấy hơi ẩm vì dính vài hạt mưa li ti. Hoàng Minh thì đứng ngoài rìa, ánh mắt lơ đãng nhìn những hạt mưa giăng mắc.

Không gian bỗng trở nên ngột ngạt. Sự gần gũi đột ngột dưới mái hiên nhỏ bé khiến Nguyệt Anh cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. Cô cảm nhận được hơi ấm từ An Khang đang đứng ngay bên cạnh, nhưng ánh mắt lại không ngừng dõi theo Hoàng Minh.

Hoàng Minh, như thường lệ, vẫn giữ khoảng cách. Cậu ta không có vẻ gì là khó chịu vì bị ướt, cũng không quan tâm đến việc tìm cách che chắn. Cậu ta chỉ đứng đó, chìm đắm trong thế giới riêng.

Nguyệt Anh bỗng nhớ lại một kỷ niệm cũ.

“Tớ nhớ lần đó, hồi lớp Sáu ấy,” Nguyệt Anh cất tiếng, cố gắng phá vỡ sự im lặng. “Cũng một trận mưa rào lớn như thế này, mình phải trú dưới mái hiên nhà bác bán bánh mì.”

An Khang lập tức nở nụ cười, ký ức ùa về. “Lúc đó cậu khóc như mưa ấy, vì sợ mẹ mắng áo ướt. Tớ và Hoàng Minh phải cùng nhau hát bài Bảy Sắc Cầu Vồng của nhóm nhạc Hát Ca để dỗ cậu nín.”

Nguyệt Anh bật cười khúc khích. Đó là một ký ức đáng yêu về sự ngây thơ. Lúc đó, họ chỉ là ba đứa trẻ, tình bạn đơn thuần như kẹo bông gòn.

Hoàng Minh cuối cùng cũng quay lại. Anh nhìn Nguyệt Anh, ánh mắt hơi dịu đi một chút, hiếm hoi không mang theo vẻ lạnh lùng thường thấy.

“Bài đó bị cậu hát lệch tông suốt,” Hoàng Minh nói, giọng điệu vẫn đều đều nhưng lại ẩn chứa sự cưng chiều mà chỉ những người bạn thân mới có thể nhận ra.

Nguyệt Anh thấy mặt mình nóng ran. Cô thích cách Hoàng Minh nhớ những chi tiết nhỏ, dù cậu ta luôn miệng nói không quan tâm. Điều đó chứng tỏ, dù cậu ta ít nói, nhưng những khoảnh khắc của ba người vẫn được cậu ta lưu giữ.

Bỗng nhiên, An Khang thở dài một tiếng, kéo Nguyệt Anh ra khỏi những rung động nhất thời.

“Nhớ lại lúc đó tớ đã hứa với cậu một điều, Nguyệt Anh à,” An Khang nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm dưới ánh đèn đường mờ nhạt. “Tớ hứa sẽ luôn đứng đây, che chắn cho cậu, để cậu không bao giờ phải khóc vì mưa ướt nữa.”

Nguyệt Anh bối rối. Cô nhớ mập mờ về một lời hứa, nhưng cô luôn nghĩ đó là lời hứa của cả ba dành cho nhau, là lời thề tình bạn.

“Lời hứa đó… là dành cho cả ba mà, đúng không?” Nguyệt Anh hỏi, giọng hơi run. Cô cần sự xác nhận để không phải đối diện với sự thật rằng tình cảm của An Khang dành cho cô có lẽ đã vượt quá giới hạn "bạn thân" từ lâu.

An Khang im lặng trong giây lát, nụ cười trên môi cậu ấy có chút gượng gạo. Cậu ấy đưa tay ra, hứng lấy một vài hạt mưa đang rơi xuống mép hiên.

“Có lẽ lúc đó là vậy,” An Khang nói, ánh mắt nhìn thẳng vào cô, đầy chân thành. “Nhưng đối với tớ, nó luôn là lời hứa dành riêng cho cậu.”

Nguyệt Anh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Ánh mắt kiên định của An Khang không cho phép cô lảng tránh. Lần đầu tiên, cô phải đối diện với sự thật rằng tình bạn của họ không hề đơn giản như cô vẫn nghĩ. An Khang đang yêu cô, và cậu ấy đã yêu cô từ rất lâu, thầm lặng dưới cái mác bạn thân.

Hoàng Minh, người đứng bên cạnh, không nói một lời nào. Cậu ta không nhìn An Khang hay Nguyệt Anh, mà vẫn nhìn chằm chằm ra màn mưa trắng xóa. Cậu ta hoàn toàn biết những gì đang diễn ra, và sự im lặng đó càng khiến không khí thêm phần căng thẳng.

Nguyệt Anh cảm thấy tội lỗi. Cô đang đứng giữa hai người. Một người vừa công khai một phần tình cảm của mình bằng một lời hứa cũ; người kia cô thầm thương trộm nhớ, lại im lặng một cách khó hiểu.

“Cậu... Cậu nghiêm túc thật hả, Khang?” Nguyệt Anh hỏi, giọng cô nhỏ như tiếng mưa.

An Khang chỉ cười nhẹ, nhưng nụ cười đó lại mang theo sự cam chịu và hy sinh. “Cậu không cần phải lo lắng hay thay đổi gì đâu, Nguyệt Anh. Nó chỉ là... một cảm giác của riêng tớ thôi. Tớ không muốn làm cậu khó xử.”

Cậu ấy nói, nhưng chính lời nói đó lại là áp lực vô hình đè nặng lên Nguyệt Anh. An Khang luôn hy sinh cảm xúc cá nhân vì sự thoải mái của cô.

Đột nhiên, Hoàng Minh lên tiếng, giọng nói khô khốc:

“Nói nhiều làm gì. Đi thôi.”

Cậu ta không đợi câu trả lời của ai, đột ngột bước ra khỏi mái hiên, bất chấp cơn mưa vẫn đang xối xả. Cậu ta giơ tay lên, che hờ trên đầu.

“Này, Hoàng Minh! Đợi đã!” Nguyệt Anh gọi với theo, lập tức phản xạ muốn chạy theo cậu ta, nhưng bị An Khang nắm tay lại.

“Cậu ấy bị ướt là chuyện thường thôi. Cậu đừng chạy ra, sẽ bị ốm đấy,” An Khang nhẹ nhàng kéo cô về.

Nguyệt Anh bị kẹt. Lý trí bảo cô nên ở lại với An Khang, người luôn bảo vệ cô. Nhưng trái tim cô lại hướng về Hoàng Minh, người đang một mình bước đi dưới màn mưa, lạnh lùng và cô độc.

Cô biết, hành động của Hoàng Minh là một sự từ chối khéo léo, hoặc là một cách để cậu ta trốn tránh tình huống khó xử mà An Khang vừa tạo ra.

“Không, tớ không thể để cậu ấy đi một mình như thế,” Nguyệt Anh giật tay khỏi An Khang, mặc kệ hơi ấm vừa rồi. Cô lấy chiếc dù duy nhất trong ba lô ra (dù đó là dù mà An Khang đã nhắc cô mang theo từ sáng), rồi chạy vụt ra ngoài.

An Khang đứng lại dưới mái hiên, nhìn bóng lưng Nguyệt Anh đang chạy theo Hoàng Minh. Cậu ta cảm thấy một sự lạnh lẽo không phải do mưa, mà là sự hụt hẫng khi cô chọn đuổi theo người kia.

Nguyệt Anh chạy đến bên Hoàng Minh, mở chiếc dù ra, che cho cậu ta. “Cậu làm sao thế? Đang mưa mà?”

Hoàng Minh nhìn cô, ánh mắt cậu ta thoáng qua một sự ngạc nhiên, rồi nhanh chóng trở lại vẻ lạnh lùng.

“Đừng lo chuyện bao đồng. Tớ không sao.” Hoàng Minh nói, giọng điệu có phần cáu kỉnh.

“Không được! Ít nhất cậu cũng phải trú mưa,” Nguyệt Anh cố chấp giữ chiếc dù, ép cậu ta đi chậm lại. Cô lại liếc nhìn về phía mái hiên, An Khang vẫn đứng đó, một mình.

“Tớ xin lỗi,” Nguyệt Anh khẽ nói với chính mình. Cô xin lỗi An Khang vì đã bỏ rơi cậu ấy, và xin lỗi chính mình vì không thể ngừng thích Hoàng Minh.

Hoàng Minh nhìn cô dưới ánh đèn mờ ảo, nhìn giọt mưa đọng trên mi mắt cô. Cậu ta không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ đi chậm lại, để chiếc dù của Nguyệt Anh che cho cả hai. Nhưng cậu ta cố ý đi sát mép đường, để Nguyệt Anh được che chắn nhiều hơn.

Và khoảnh khắc đó, Nguyệt Anh cảm thấy trái tim mình lại được sưởi ấm. Sự ấm áp này khác với sự ấm áp của An Khang. Đó là sự ấm áp đến từ một người lạnh lùng, từ một cử chỉ nhỏ nhưng đầy ý nghĩa, khiến cô càng thêm tin vào những rung động thầm kín của mình. Cô tự nhủ, có lẽ Hoàng Minh cũng có tình cảm với cô, chỉ là cậu ta không biết cách thể hiện mà thôi.

Dưới màn mưa, ba người đã chia thành hai thế giới: An Khang đứng một mình dưới mái hiên, cam chịu và ấm áp; Nguyệt Anh và Hoàng Minh đi bên nhau dưới một chiếc dù, gần gũi nhưng đầy rẫy sự hiểu lầm và khoảng cách.