Lễ Hội Truyền Thống của trường Thiên Lý luôn là sự kiện được mong chờ nhất trong năm. Ánh đèn màu giăng mắc khắp sân trường, tiếng nhạc pop sôi động và mùi bắp rang bơ thoang thoảng tạo nên một không khí rộn ràng, lãng mạn. Với Nguyệt Anh, đây là cơ hội hoàn hảo để cô có thể có một khoảnh khắc "như phim" bên Hoàng Minh.
Cô đã chuẩn bị chiếc váy trắng tinh, nhẹ nhàng nhất, và dành cả buổi chiều để thắt một chiếc nơ lụa nhỏ trên tóc. Trong lòng cô ngập tràn hy vọng.
Ngay sau khi bước vào cổng trường, Nguyệt Anh đã nhận được tin nhắn từ An Khang: “Tớ đang ở quầy trò chơi ném vòng của lớp mình. Cậu qua đây trước nhé, tớ có bất ngờ cho cậu.”
Cô đáp lại bằng một biểu tượng cảm xúc và ánh mắt lập tức tìm kiếm Hoàng Minh. Hoàng Minh là thành viên chủ chốt của Câu lạc bộ Âm thanh Ánh sáng, nên cậu ta chắc chắn sẽ bận rộn với việc kiểm tra hệ thống loa đài ở khu vực sân khấu chính.
Nguyệt Anh bước vội đến khu vực sân khấu. Quả nhiên, Hoàng Minh đang đứng trên sân khấu, tay cầm mic, thử giọng một cách chuyên nghiệp. Ánh đèn sân khấu hắt vào khiến cậu ta trở nên nổi bật và thu hút hơn bao giờ hết.
Xung quanh Hoàng Minh là vài thành viên trong câu lạc bộ và một cô gái lạ mặt. Cô gái đó có vẻ ngoài hoạt bát, nhiệt tình đưa cho Hoàng Minh một chai nước và đang nói chuyện gì đó rất vui vẻ. Hoàng Minh thậm chí còn cười. Đó là nụ cười hở lợi hiếm hoi, chỉ thoáng qua như tia chớp, nhưng đủ khiến tim Nguyệt Anh nhói lên.
Nụ cười đó, đáng lẽ ra phải dành cho cô, trong một khoảnh khắc lãng mạn nào đó của Lễ Hội.
Nguyệt Anh cảm thấy sự tự tin của chiếc váy trắng và chiếc nơ lụa tan chảy. Cô đã đứng đó khoảng mười phút, cố gắng bắt gặp ánh mắt của Hoàng Minh, nhưng cậu ta quá tập trung vào công việc, hoặc quá bận rộn với cô gái bên cạnh.
Cô hít một hơi sâu, lấy hết can đảm, bước đến gần sân khấu.
“Hoàng Minh,” cô gọi nhỏ.
Hoàng Minh quay lại, vẻ mặt hơi khó chịu vì bị gián đoạn.
“Nguyệt Anh? Sao cậu lại ở đây?”
“Tớ... Tớ đến xem cậu chuẩn bị,” cô lắp bắp. “Cậu bận à?”
“Ừ. Lát nữa tớ phải ở lại đây kiểm soát âm thanh. Tớ không rảnh để đi chơi đâu. Cậu cứ đi chơi với An Khang đi. Đừng đứng đây, sẽ vướng đường dây cáp.” Hoàng Minh nói, giọng điệu khách sáo và thờ ơ.
Cô gái bên cạnh mỉm cười thân thiện với Nguyệt Anh, nhưng nụ cười đó lại khiến cô cảm thấy như một người dư thừa.
“Tớ... tớ hiểu rồi. Vậy cậu làm việc đi nhé.”
Nguyệt Anh quay lưng đi, cảm thấy đôi chân mình nặng trĩu. Cả một buổi tối đầy hy vọng bỗng chốc trở nên vô vị. Hoàng Minh thậm chí còn không hỏi xem cô đã đi cùng ai, hay có cần cậu ta dành ra một phút nào không. Món quà bất ngờ mà cô hy vọng nhận được từ cậu ta hóa ra chỉ là sự từ chối lạnh lùng.
Cô bước đi lang thang giữa dòng người đông đúc, nơi mọi người đều đang vui vẻ. Cô cảm thấy lạc lõng, như một linh hồn đơn độc trong một bữa tiệc ồn ào.
Cuối cùng, cô tìm thấy quầy ném vòng của lớp 11A3.
An Khang đang đứng đó, mặc một chiếc áo sơ mi caro thay vì đồng phục, trông trưởng thành hơn hẳn. Cậu ấy đang nhiệt tình giải thích luật chơi cho một nhóm học sinh khóa dưới.
Vừa nhìn thấy Nguyệt Anh, đôi mắt An Khang lập tức sáng lên.
“Nguyệt Anh! Cậu đến rồi! Tớ đợi cậu nãy giờ,” An Khang vội vã chạy ra đón cô, nắm lấy tay cô. “Tay cậu lạnh thế? Cậu có bị cảm không?”
“Tớ không sao, chỉ là… hơi đông thôi.” Nguyệt Anh né tránh ánh mắt lo lắng của cậu ấy.
An Khang dắt cô vào góc quầy, nơi cậu ấy đã chuẩn bị sẵn một cái ghế nhựa nhỏ và một cốc trà nóng.
“Uống chút gì ấm đi. Tớ đã giữ chỗ này cho cậu từ sớm, để cậu có thể ngồi nghỉ ngơi.” An Khang đưa cốc trà cho cô. “Đây, bất ngờ của tớ đây.”
Cậu ấy đưa cho Nguyệt Anh một chiếc vòng tay handmade được tết bằng dây da nhỏ, có gắn ba hạt cườm màu xanh lá cây – màu của hy vọng, màu của tuổi trẻ.
“Ba hạt cườm, tượng trưng cho ba người chúng ta,” An Khang giải thích. “Tuyệt vời không? Tớ đã tự làm đấy.”
Nguyệt Anh cảm động. Sự quan tâm của An Khang luôn là những hành động cụ thể và ấm áp, giúp cô thoát khỏi sự hụt hẫng mà Hoàng Minh vừa gây ra.
“Nó đẹp lắm, Khang. Cảm ơn cậu,” Nguyệt Anh cười, đeo chiếc vòng vào tay.
An Khang nhìn cô, ánh mắt lấp lánh dưới ánh đèn neon. “Đừng lo, tớ sẽ không để cậu phải chơi một mình đâu. Tối nay, tớ sẽ đi cùng cậu, sau khi trông quầy xong.”
Khoảnh khắc đó, Nguyệt Anh cảm thấy được an ủi và được cứu rỗi. An Khang là điểm tựa an toàn, là người cô luôn có thể dựa vào. Cô nhận ra rằng, dù cô có yêu Hoàng Minh đến mấy, thì người luôn đi bên cạnh cô, là An Khang.
Họ cùng nhau trông quầy khoảng một giờ. An Khang kể chuyện cười, nói về kế hoạch thi đại học, và hoàn toàn không nhắc gì đến Hoàng Minh. Cậu ấy dường như đã quyết định dành toàn bộ sự chú ý cho Nguyệt Anh.
Sau khi quầy hàng đóng cửa, An Khang và Nguyệt Anh nắm tay nhau (một cách tự nhiên, như một thói quen), bắt đầu đi dạo quanh Lễ Hội. Họ chơi trò bắn súng, ăn kẹo bông, và cười nói vui vẻ.
Đến khi cả hai đi ngang qua khu vực sân khấu chính lần nữa.
Hoàng Minh vẫn còn ở đó. Công việc của cậu ta đã kết thúc, và cậu ta đang ngồi một mình trên bậc thềm. Cô gái hoạt bát lúc nãy đang đứng nói chuyện với một người bạn khác.
Nguyệt Anh hơi dừng lại. Cô cảm thấy muốn đến nói chuyện với Hoàng Minh, để cậu ta không phải cô đơn.
“Hoàng Minh vẫn còn ở đó,” Nguyệt Anh khẽ nói.
An Khang nắm chặt tay cô hơn một chút. “Kệ cậu ấy đi, Nguyệt Anh. Cậu ấy đã nói là cậu ấy bận rồi mà. Đừng tự làm khó mình nữa.”
Nhưng chính lúc đó, cô gái hoạt bát kia quay lại, tiến đến chỗ Hoàng Minh. Cô ấy đưa cho Hoàng Minh một chiếc móc khóa nhỏ, và dường như là một lời chúc may mắn. Cô ấy không ngần ngại vỗ nhẹ lên vai Hoàng Minh.
Hoàng Minh không lạnh lùng đẩy cô ấy ra, mà chỉ gật đầu. Dù không cười, nhưng cậu ta không hề tỏ ra khó chịu.
Khoảnh khắc đó, Nguyệt Anh cảm thấy một luồng ghen tuông cào cấu. Cô gái đó có thể tiếp cận Hoàng Minh một cách dễ dàng, trong khi cô, bạn thân mười năm, lại phải dè dặt và bị từ chối.
Cô quay sang An Khang, cố gắng xua tan cảm xúc tiêu cực. “Mình đi xem bắn pháo hoa đi Khang. Sắp tới giờ rồi.”
An Khang mỉm cười, ánh mắt đầy yêu thương. “Được. Cậu muốn đi đâu, tớ sẽ đi cùng cậu.”
Họ rảo bước, bỏ lại Hoàng Minh đang ngồi một mình. Nhưng Nguyệt Anh biết, dù đã đi xa, ánh mắt cô vẫn bị neo lại ở bóng lưng cô đơn của Hoàng Minh. Cô tự hỏi, liệu Hoàng Minh có nhìn thấy cô đang đi cùng An Khang không? Liệu cậu ta có cảm thấy một chút gì đó gọi là tiếc nuối không?
Và cô không hề biết, ngay sau khi cô và An Khang đi khỏi, Hoàng Minh đã đứng dậy. Anh ta nhìn theo chiếc nơ lụa trắng và chiếc váy trắng của Nguyệt Anh đang khuất dần, rồi lại nhìn xuống chiếc móc khóa nhỏ trong tay.
Hoàng Minh nắm chặt móc khóa, ánh mắt mệt mỏi và phức tạp. Anh ta không nhìn chiếc móc khóa, mà nhìn về phía chiếc ghế đã được chuẩn bị sẵn của Nguyệt Anh ở quầy An Khang, rồi quay về phía sân khấu, nơi cô gái kia đang đứng.
Lễ Hội đêm đó đã khiến Nguyệt Anh buộc phải lựa chọn, dù chỉ là lựa chọn tạm thời: Cô chọn An Khang để được chở che, nhưng trái tim cô vẫn lạc lối vì Hoàng Minh.