MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBàn Ba Người Và Cây Nguyệt QuếChương 5

Bàn Ba Người Và Cây Nguyệt Quế

Chương 5

1,347 từ · ~7 phút đọc

Bài kiểm tra Toán học lần trước đã trở thành nỗi ám ảnh của Nguyệt Anh. Dù đã được An Khang kèm cặp kỹ lưỡng, cô vẫn trượt sát nút. Giáo viên chủ nhiệm đã triệu tập cô, đưa ra lời cảnh báo nghiêm khắc.

“Hoàng Minh, em có môn Vật lý rất xuất sắc. An Khang thì giỏi Toán và Văn. Hai em phải có trách nhiệm giúp đỡ Nguyệt Anh vượt qua giai đoạn khó khăn này,” cô giáo nói một cách dứt khoát trong giờ sinh hoạt.

Hoàng Minh nhún vai, không tỏ thái độ đồng ý hay phản đối rõ ràng. An Khang thì lập tức mỉm cười, nhiệt tình nhận lời.

Và thế là, kế hoạch học nhóm "Gia Sư Bất Đắc Dĩ" được thiết lập.

Nguyệt Anh cảm thấy vừa áp lực vừa háo hức. Đây là cơ hội để cô được ở gần Hoàng Minh trong một thời gian dài, một điều hiếm khi xảy ra ngoài giờ học.

Buổi học đầu tiên diễn ra tại nhà An Khang. Căn phòng của cậu ấy luôn sạch sẽ, gọn gàng, với một chiếc bàn lớn đủ cho ba người ngồi. An Khang chuẩn bị đầy đủ trà sữa, cà phê, và cả một chồng tài liệu ôn tập được sắp xếp khoa học.

“Hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu với Vật lý. Nguyệt Anh, cậu yếu phần Động học này nhất, nên chúng ta tập trung vào đây,” Hoàng Minh tuyên bố, giọng điệu có phần lạnh lùng và chuyên nghiệp như một gia sư thực thụ.

Nguyệt Anh cố gắng tập trung, nhưng sự hiện diện của Hoàng Minh quá gần gũi khiến cô phân tâm. Cô ngồi giữa hai người, với Hoàng Minh bên trái và An Khang bên phải.

Hoàng Minh bắt đầu giải thích công thức. Cậu ta không phải là người kiên nhẫn, đôi khi còn cau mày khi Nguyệt Anh hỏi lại những câu cơ bản.

“Cậu không hiểu công thức F=ma ư? Nguyệt Anh, tớ đã nói bao nhiêu lần rồi, lực phải tỷ lệ thuận với gia tốc…” Hoàng Minh nói, tỏ vẻ thất vọng.

Nguyệt Anh cúi đầu, cảm thấy xấu hổ. “Tớ xin lỗi. Tớ sẽ cố gắng hơn.”

Lúc đó, An Khang lập tức can thiệp. Cậu ấy khẽ đặt tay lên lưng Nguyệt Anh, như một cử chỉ trấn an.

“Thôi nào Hoàng Minh. Nguyệt Anh chỉ cần thời gian thôi. Để tớ giải thích lại theo một cách khác dễ hiểu hơn,” An Khang nói, giọng điệu ôn hòa.

Cậu ấy đẩy chồng sách vở sang bên, kéo một cuốn sổ nháp lại gần Nguyệt Anh. An Khang khẽ nghiêng người về phía cô, chỉ vào công thức bằng ngón trỏ. Hơi ấm từ cơ thể cậu ấy truyền sang Nguyệt Anh, và mùi hương dịu nhẹ của dầu gội đầu khiến cô thấy dễ chịu.

“Nhìn này, hãy tưởng tượng cậu đang đẩy một chiếc xe đạp bị thủng lốp. Lực đẩy (F) càng mạnh, chiếc xe đi (a) càng nhanh. Rất đơn giản, đúng không?”

Nguyệt Anh ngước nhìn An Khang. Khuôn mặt cậu ấy rất gần, ánh mắt kiên nhẫn và dịu dàng. Cô cảm thấy mình hiểu bài hơn, và cảm giác được trân trọng.

Trong lúc An Khang đang giúp Nguyệt Anh, Hoàng Minh lại lùi về phía sau, dựa vào ghế và lẳng lặng quan sát. Ánh mắt cậu ta quét qua Nguyệt Anh và An Khang đang kề sát bên nhau, và khóe môi cậu ta hơi trĩu xuống, nhưng rồi nhanh chóng quay đi.

Một lúc sau, đến lượt Nguyệt Anh phải làm bài tập. Cô cắn bút, mãi không ra kết quả.

“Nó dễ mà, Nguyệt Anh. Cậu thay số vào là được,” Hoàng Minh sốt ruột.

Nguyệt Anh nhăn mặt, tập trung cao độ. Bỗng nhiên, Hoàng Minh đưa tay qua vai cô, cầm lấy cây bút của cô, và đặt ngón trỏ vào một chỗ trống trên tờ giấy nháp.

“Này, cậu nhìn này. Phải đặt dấu bằng ở đây, không phải ở đó,” Hoàng Minh nói, hơi nghiêng người.

Cử chỉ này hoàn toàn là vô thức và bản năng của một người muốn chỉ bài, nhưng nó lại gây ra một sự rung động mạnh mẽ cho Nguyệt Anh. Vai cô chạm vào cánh tay cơ bắp của Hoàng Minh, và cô có thể ngửi thấy mùi hương gỗ thoang thoảng từ áo cậu.

Tim Nguyệt Anh đập loạn xạ. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng mặt cô đã nóng bừng.

“À… tớ hiểu rồi. Cảm ơn cậu,” cô thì thào.

Ngay lập tức, An Khang khẽ dịch ghế, tạo ra một khoảng trống nhỏ giữa cô và Hoàng Minh.

“Hoàng Minh, cậu không cần phải chen lấn như thế. Cứ nói thôi, Nguyệt Anh nghe được mà,” An Khang nhẹ nhàng can thiệp, nhưng Nguyệt Anh cảm nhận được một sự căng thẳng rất mỏng manh giữa hai người.

Hoàng Minh không nói gì, chỉ rút tay về và tiếp tục dựa lưng vào ghế. Cậu ta không nhìn Nguyệt Anh, mà lấy điện thoại ra kiểm tra tin nhắn.

Buổi học cứ thế diễn ra, xen kẽ giữa sự kiên nhẫn ấm áp của An Khang và sự hướng dẫn khó tính nhưng thỉnh thoảng lại có những tương tác bất ngờ của Hoàng Minh.

Khi buổi học kết thúc, An Khang đưa Nguyệt Anh ra cổng. Hoàng Minh nói rằng cậu ta phải ở lại để sắp xếp tài liệu.

“Cậu thấy thế nào? Hoàng Minh hơi khó tính, nhưng cậu ấy giỏi thật,” An Khang hỏi khi họ đi bộ dưới ánh đèn vàng của con phố.

“Cậu ấy giỏi thật. Tớ học được nhiều thứ,” Nguyệt Anh thành thật. “Cảm ơn cậu vì đã luôn đứng ra bênh vực tớ.”

An Khang nhìn cô, rồi dừng lại. Cậu ấy không nói gì, chỉ đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc rối trên trán Nguyệt Anh.

“Nguyệt Anh à, tớ hy vọng cậu hiểu rằng,” An Khang nói, ánh mắt chân thành và đầy buồn bã, “dù cậu có thích Hoàng Minh đến mấy, tớ vẫn luôn là người chờ đợi cậu ở đây. Tớ sẽ luôn đứng giữa, để giữ cậu được an toàn và thoải mái nhất.”

Lời nói của An Khang như một lời thú nhận công khai rằng cậu ấy biết Nguyệt Anh thích Hoàng Minh, nhưng vẫn chọn ở bên cô. Sự hy sinh này khiến Nguyệt Anh thấy đau lòng. Cô biết mình đang lợi dụng sự tốt bụng và tình cảm của An Khang để được gần gũi với Hoàng Minh.

“Khang… Cậu đừng nói vậy,” Nguyệt Anh nhẹ giọng, cảm thấy mình thật tồi tệ.

“Đừng lo,” An Khang lại nở nụ cười trấn an quen thuộc, nhưng lần này nụ cười đó không đến được tận mắt cậu ấy. “Tớ chỉ muốn cậu biết. Cậu cứ tập trung học đi. Tớ sẽ là hậu phương vững chắc nhất của cậu.”

Nguyệt Anh ôm lấy An Khang một cách tự nhiên. Đó là một cái ôm mang tính chất an ủi, sự cảm kích, và cả sự tội lỗi.

Màn đêm buông xuống, và tại căn phòng tĩnh lặng ở nhà An Khang, Hoàng Minh đang ngồi bên bàn học. Cậu ta không sắp xếp tài liệu. Cậu ta chỉ lẳng lặng nhìn ra cửa sổ, nơi vừa nãy An Khang và Nguyệt Anh đã nói chuyện.

Hoàng Minh nhìn vào một trang giấy nháp. Đó là trang giấy có chữ Nguyệt Anh, và có cả dấu ngón tay cậu ta khi chỉ bài cho cô. Hoàng Minh cầm cây bút, khoanh tròn công thức F=ma mà cậu ta vừa giúp cô hiểu.

Và ngay bên dưới, Hoàng Minh viết một dòng chữ nhỏ, nguệch ngoạc:

F_{Minh} \neq 0

Lực của Hoàng Minh không phải bằng không. Nó chỉ là một lực bị kiềm chế, bị kìm nén.

Hoàng Minh sau đó nhanh chóng gạch đi dòng chữ đó, vo tròn tờ giấy lại, và ném vào thùng rác. Cậu ta đứng dậy, tắt đèn và rời khỏi căn phòng, để lại sự căng thẳng và những bí mật cảm xúc chưa được giải đáp trong không gian tĩnh mịch đó.