MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBàn Ba Người Và Cây Nguyệt QuếChương 6

Bàn Ba Người Và Cây Nguyệt Quế

Chương 6

1,272 từ · ~7 phút đọc

Mối quan hệ tay ba vẫn giữ nguyên sự cân bằng căng thẳng. An Khang vẫn là người bạn đồng hành ấm áp, người luôn có mặt mỗi khi Nguyệt Anh cần. Hoàng Minh vẫn là một người bạn lạnh lùng, luôn né tránh sự thân mật, nhưng Nguyệt Anh vẫn không thể ngừng nghĩ về cậu ta.

Mặc dù An Khang đã thổ lộ gián tiếp tình cảm của mình, Nguyệt Anh vẫn vô tình phớt lờ điều đó. Cô tự nhủ, tình bạn này quan trọng hơn tất cả, và cô không muốn đánh mất An Khang.

Mùa thi cuối kỳ đang đến gần. Cả ba đã dành nhiều đêm cùng nhau ôn tập. Một buổi tối, khi đang học tại thư viện, Nguyệt Anh cảm thấy mệt mỏi và kiệt sức.

“Tớ không vào nổi chữ nào nữa, Khang à. Tớ cần phải về ngủ thôi,” Nguyệt Anh rên rỉ, gục đầu xuống bàn.

An Khang lập tức lo lắng. “Để tớ đưa cậu về. Đã khuya rồi.”

Hoàng Minh đang lật sách, đeo tai nghe, dường như hoàn toàn không nghe thấy cuộc trò chuyện của họ.

Khi Nguyệt Anh đứng dậy chuẩn bị thu dọn đồ đạc, cô thấy Hoàng Minh vẫn không cử động. Một chút thất vọng len lỏi trong lòng cô. Cô ước gì Hoàng Minh cũng lo lắng cho cô như An Khang.

Cô và An Khang đi được nửa đường thì Nguyệt Anh chợt nhớ ra.

“Ôi, chết rồi! Tớ quên tập tài liệu ôn thi Vật lý quan trọng nhất của tớ ở thư viện rồi,” cô hốt hoảng dừng lại.

“Không sao, cậu về nhà trước đi, tớ sẽ quay lại lấy cho cậu,” An Khang nói ngay lập tức.

“Không được, Khang, cậu đã đưa tớ một đoạn rồi. Tớ tự đi được mà,” Nguyệt Anh từ chối, cảm thấy có lỗi vì đã làm phiền cậu ấy.

Khi Nguyệt Anh vừa quay người định đi bộ trở lại thư viện, thì một tin nhắn bất ngờ gửi đến điện thoại cô.

Nội dung chỉ là một câu ngắn gọn từ Hoàng Minh: “Đừng quay lại. Cậu quên đồ. Tớ mang đến cho.”

Nguyệt Anh sững sờ. Cô nhìn màn hình điện thoại, rồi nhìn An Khang đang đứng cạnh. An Khang cũng nhìn thấy tin nhắn đó, và nụ cười trên môi cậu ấy thoáng tắt đi, thay bằng một vẻ mặt hơi khó tả.

“Hoàng Minh… cậu ấy gửi tin nhắn,” Nguyệt Anh lắp bắp.

“Tớ thấy rồi,” An Khang khẽ nói, giọng cậu ấy trầm hơn bình thường. Cậu ấy không thúc giục Nguyệt Anh, nhưng dường như cậu ấy đang chờ đợi cô đưa ra một quyết định.

Trong lòng Nguyệt Anh, một ngọn lửa hy vọng bùng lên mạnh mẽ. Hoàng Minh, người lạnh lùng, thờ ơ, không quan tâm đến bất cứ điều gì ngoài công việc và sách vở, lại chủ động mang đồ cho cô. Điều này có ý nghĩa gì? Điều này chứng tỏ cậu ta có quan tâm đến cô, đã nghe lỏm được cuộc trò chuyện của họ, và cậu ta không muốn cô phải vất vả quay lại thư viện một mình.

“Tớ… Tớ nghĩ tớ nên đợi cậu ấy,” Nguyệt Anh nói với An Khang.

An Khang gật đầu, cố gắng cười. “Được rồi. Tớ hiểu mà. Vậy tớ sẽ đợi cùng cậu. Đã khuya rồi, cậu không nên đứng một mình.”

Họ đứng đợi dưới ánh đèn đường. Không khí giữa hai người im lặng và nặng trĩu.

Mười lăm phút sau, Hoàng Minh xuất hiện. Cậu ta đi xe đạp, đeo chiếc ba lô một bên vai. Trông cậu ta vẫn bình thản, nhưng có vẻ hơi vội vã.

Hoàng Minh dừng xe lại, đưa tập tài liệu Vật lý dày cộp cho Nguyệt Anh.

“Đây. Đừng có đãng trí nữa,” Hoàng Minh nói, giọng điệu vẫn bình thường, không chút cảm xúc nào đặc biệt.

“Tớ… Tớ cảm ơn cậu, Hoàng Minh. Sao cậu lại quay lại lấy giúp tớ vậy?” Nguyệt Anh hỏi, cố gắng tìm kiếm một tia ấm áp trong mắt cậu ta.

Hoàng Minh lại nhún vai, vẫn giữ khoảng cách. “Đó là tài liệu mà tớ đã giúp cậu ôn tập. Tớ không muốn công sức của tớ bị bỏ phí.”

Lý do của Hoàng Minh vẫn lạnh lùng và lý trí, nhưng đối với Nguyệt Anh, nó không làm tắt đi ngọn lửa hy vọng. Cô tin rằng cậu ta chỉ đang ngụy trang cảm xúc của mình bằng những lời nói khô khan đó.

“Cậu tốt thật đấy, Hoàng Minh,” Nguyệt Anh nói, mỉm cười rạng rỡ.

Hoàng Minh chỉ gật đầu một cái, rồi định quay xe đi ngay lập tức.

Ngay lúc đó, An Khang lên tiếng:

“Hoàng Minh, cậu có muốn uống gì ấm không? Tớ vừa mua trà nóng.”

Hoàng Minh nhìn An Khang. Ánh mắt hai người chạm nhau trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng Nguyệt Anh cảm nhận được một sự căng thẳng vô hình.

“Không cần,” Hoàng Minh đáp. “Tớ về ngay đây. Cậu đưa Nguyệt Anh về đi. Nhớ khóa cửa cẩn thận.”

Sau đó, Hoàng Minh đạp xe đi, nhanh chóng biến mất trong màn đêm.

Nguyệt Anh nhìn theo bóng lưng Hoàng Minh cho đến khi cậu ta khuất hẳn.

“Cậu thấy chưa, Khang? Cậu ấy không lạnh lùng như cậu nghĩ đâu. Cậu ấy chỉ vụng về trong việc bày tỏ cảm xúc thôi,” Nguyệt Anh nói, giọng đầy phấn khích.

An Khang nhìn cô, rồi nhìn chiếc vòng ba hạt cườm trên tay cô. Cậu ấy thở dài một cách nhẹ nhàng, một tiếng thở dài đầy bất lực.

“Tớ biết cậu ấy không lạnh lùng, Nguyệt Anh,” An Khang nói, giọng hơi nghẹn lại. “Nhưng có bao giờ cậu tự hỏi, liệu cậu có đang nhầm lẫn giữa sự tử tế của một người bạn và tín hiệu của một người yêu không? Hay cậu đang cố gắng bám víu vào bất cứ hành động nào của cậu ấy, chỉ vì cậu không muốn chấp nhận rằng cậu ấy thực sự không có ý gì với cậu?”

Lời nói của An Khang như một nhát dao sắc bén đâm thẳng vào tâm trí Nguyệt Anh. Cô im lặng. Khuôn mặt cô tái đi vì sự thật mà An Khang vừa nói.

An Khang lại mỉm cười, một nụ cười buồn bã.

“Tớ xin lỗi. Tớ không cố ý làm cậu tổn thương. Chỉ là… tớ không muốn thấy cậu phải tự lừa dối mình nữa.”

Nguyệt Anh biết An Khang nói đúng, nhưng cô không muốn chấp nhận.

“Chúng ta về thôi, Khang,” Nguyệt Anh nói, giọng cô lạnh đi.

An Khang nắm lấy tay cô, siết nhẹ, rồi họ bước đi. Dù Hoàng Minh vừa chủ động xuất hiện để mang đồ cho cô, nhưng khoảnh khắc cuối cùng, người đưa cô về vẫn là An Khang.

Và Nguyệt Anh không bao giờ biết được rằng, lý do Hoàng Minh quay lại không phải chỉ vì cậu ta sợ công sức của mình bị lãng phí.

Khi Nguyệt Anh và An Khang rời đi, Hoàng Minh đã đứng lên. Cậu ta thấy một cậu bạn khóa dưới đang cầm tập tài liệu Vật lý của Nguyệt Anh, định chạy theo trả, nhưng rồi lại ngại nên cậu ta đã nhờ Hoàng Minh. Hoàng Minh đã gạt cậu ta sang một bên, tự mình cầm tập tài liệu, vội vã đạp xe đến để trả.

Hoàng Minh không muốn ai khác ngoài cậu ta, hay An Khang, được Nguyệt Anh ưu tiên. Cậu ta chỉ là chưa sẵn sàng đối diện với mớ cảm xúc hỗn độn, và sợ hãi phải nói ra ba từ "Tớ thích cậu" trước khi kỳ thi quan trọng này kết thúc.