Mặt trời buổi sáng rót ánh sáng vàng nhạt lên phố thị đông đúc, nhưng trong căn phòng trọ tầng ba nhỏ bé, Lâm Thanh Vy vẫn đang vật lộn với chiếc vali quá cỡ. Cô thở hổn hển, mồ hôi ướt đẫm trán, tự nhủ: “Lần đầu ra thành phố lớn, chắc chắn sẽ không đơn giản…”
Căn phòng trọ tuy nhỏ, nhưng có cửa sổ nhìn ra con phố rộn rã, bức tường màu trắng hơi ố vàng, sàn gỗ cũ kêu lạch cạch khi cô bước. Trên tay còn đang ôm vali, Thanh Vy vô tình đạp trúng một chiếc dép cũ, suýt ngã.
“Ái!” Cô hốt hoảng, mắt đảo xung quanh tìm nơi đặt vali cho an toàn. Và rồi… mắt cô dừng lại ở một người đang đứng dựa vào tường, gập người đọc sách, giống như xuất hiện từ hư không.
Anh cao, dáng người thon gọn nhưng vạm vỡ, tóc đen mượt để hơi dài, che nửa khuôn mặt nghiêm nghị. Mắt anh nhìn chằm chằm vào cuốn sách, không hề để ý đến cô, nhưng khí chất lại khiến cô không dám cử động mạnh.
“À… Xin lỗi… Em… em sắp xếp vali đây…” Thanh Vy lắp bắp, cố gắng lách người để đặt vali xuống góc phòng.
Anh không nói gì, chỉ nhướng một bên lông mày. Giọng nói trầm thấp vang lên từ miệng anh sau một lúc im lặng:
“Để vali đó, chỗ ấy trông hơi vướng.”
Cô bật cười khổ, vừa đặt vali xuống, vừa ngẩn ngơ nhìn anh. “Ồ… vâng… Cảm ơn… Bạn cùng phòng à?”
Anh gật nhẹ. “Ừ.”
Một tiếng “ừ” ngắn ngủi, lạnh lùng, khiến Thanh Vy cảm thấy tim mình hơi loạn nhịp. Cô thoáng nghĩ: “Bạn cùng phòng bí ẩn thật… sao mà ít nói vậy nhỉ?”
Thanh Vy bắt đầu dỡ vali, lấy áo quần, bày biện đồ đạc lên bàn. Anh vẫn dựa vào tường, lật vài trang sách, thỉnh thoảng liếc nhìn cô qua góc mắt, nhưng tuyệt nhiên không nói thêm gì.
“Ừm… Anh… tên gì?” cô hỏi, cố gắng phá bầu không khí hơi ngột ngạt.
Anh không đáp ngay, chỉ im lặng giây lát rồi nói: “Linh.”
“Linh… hửm… Nghe bí ẩn thật,” cô lẩm bẩm, nhưng nụ cười vẫn nở trên môi.
Hai người không nói thêm gì nữa, Thanh Vy bắt đầu sắp xếp phòng, và cứ mỗi lần cô cử động, anh lại nhẹ nhàng quan sát, như thể từng hành động nhỏ của cô đều được anh ghi nhớ. Cô thoáng cảm thấy bối rối, nhưng lại thấy thú vị, một cảm giác vừa tò mò vừa hồi hộp.
Chiếc đồng hồ trên tường báo 4 giờ chiều, Thanh Vy quyết định thử nấu một bữa nhẹ, vừa ăn vừa học cách tự lập ở thành phố lớn. Anh Linh ngồi trên ghế, vẫn im lặng quan sát cô. Thanh Vy định hỏi xem anh có ăn không, nhưng nhìn ánh mắt nghiêm nghị của anh, cô đành lảng sang chuyện khác.
“À… Mình định nấu mì trộn. Hy vọng không cháy nồi…” cô vừa nói vừa bày biện nguyên liệu.
Bỗng, tay cô vấp phải túi bột mì, và “bụp!” – bột tung lên như mây, phủ trắng cả mặt cô. Thanh Vy giật bắn, hoảng hốt: “Á… trời ơi… bột… bột bay hết rồi!”
Anh Linh đứng dậy, bước tới, lấy tay áo quệt nhẹ bột trên bàn. Giọng anh vẫn bình thản:
“Cẩn thận chút. Bột bay khắp phòng mất.”
Cô nhìn anh, tim đập thình thịch: “Cảm… Cảm ơn… Anh… à, Linh…”
Anh Linh nhếch môi một chút, chỉ một chút thôi, nhưng đủ khiến Thanh Vy đỏ bừng mặt. Cô thầm nghĩ: “Sao mà một nụ cười ít ỏi vậy mà hấp dẫn quá…”
Bữa tối qua đi trong im lặng, Thanh Vy ăn mì trong khi Linh đọc sách. Cô muốn phá bầu không khí, thử trò chuyện:
“Anh Linh… hồi nhỏ có thích nấu ăn không?”
Anh liếc lên, trả lời ngắn gọn: “Không nhiều.”
Cô cười, tự nhủ: “Nhỏ thôi mà cũng có vẻ lạnh lùng thật…”
Nhưng rồi, khi cô dọn chén bát, anh bất ngờ nói:
“Để tôi rửa bát. Em nghỉ đi.”
Cô sửng sốt: “À… vâng, cảm ơn…”
Linh cầm chén bát, rửa nhanh nhưng cẩn thận. Thanh Vy đứng nhìn, lòng dần ấm lại, cảm giác lạ lùng trỗi dậy: “Anh này… hình như không hẳn là khó gần…”
Khi màn đêm buông xuống, ánh đèn vàng trong phòng khiến mọi thứ ấm áp hơn. Thanh Vy chuẩn bị đi ngủ, bất ngờ nghe Linh nói:
“Ngủ ngon… đừng để chuông báo thức quá lớn, sợ đánh thức tôi.”
Cô bật cười khúc khích, đỏ mặt. “Vâng… ngủ ngon anh Linh…”
Cô nằm xuống, tâm trạng rối rắm. Người bạn cùng phòng ít nói, bí ẩn, nhưng những hành động nhỏ nhặt khiến cô vừa tò mò vừa thích thú. Thanh Vy tự nhủ: “Ngày đầu tiên đã đủ ‘khó quên’ rồi. Không biết những ngày tới sẽ thế nào nữa…”
Trước khi ngủ, Thanh Vy tình cờ nhìn sang anh Linh đang đọc sách dưới ánh đèn vàng, nét mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt đôi lúc dịu dàng. Một cảm giác lạ lùng trỗi dậy: “Người bạn cùng phòng này… hình như có gì đó khiến mình muốn khám phá.”
Và trong giấc ngủ, cô không biết rằng Linh cũng để ý cô từ lúc cô bước vào phòng, nhưng chưa một lần thốt ra lời…