MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBạn Cùng Phòng Bí ẨnChương 2: Ngày đầu đầy bất ngờ

Bạn Cùng Phòng Bí Ẩn

Chương 2: Ngày đầu đầy bất ngờ

1,108 từ · ~6 phút đọc

Ngày thứ hai ở thành phố mới bắt đầu với ánh nắng lọt qua rèm cửa sổ, chiếu lên căn phòng trọ nhỏ mà Thanh Vy vừa dọn hôm qua. Cô vẫn chưa quen với nhịp sống nhanh của nơi đây, nhưng lòng đầy háo hức. Mở mắt ra, cô nhìn sang bên giường Linh, nơi bạn cùng phòng vẫn đang ngủ, đầu gối hơi co, cuốn sách vẫn đặt bên cạnh. Anh ngủ say, dáng vẻ trầm tĩnh nhưng mang một vẻ thu hút khiến Thanh Vy không thể rời mắt.

Cô thầm nghĩ: “Anh ấy… thật kỳ lạ, vừa bí ẩn vừa khiến người khác muốn tìm hiểu…”

Thanh Vy lặng lẽ bước xuống bếp nấu ăn sáng. Căn phòng nhỏ bếp kêu lạch cạch mỗi khi cô di chuyển, nhưng ánh nắng chiếu qua cửa sổ làm không gian trở nên ấm áp. Cô vừa nhấc chảo, vừa nghĩ đến hôm qua – những khoảnh khắc nhỏ nhặt nhưng lại in sâu trong tâm trí: Linh nhấc tay quệt bột, nụ cười nhạt trên môi, giọng nói trầm bình thản… tất cả khiến cô vừa tò mò vừa bối rối.

Cô đang đảo trứng trong chảo thì nghe tiếng bước chân nhẹ trên sàn gỗ. Ngẩng lên, cô thấy Linh đã đứng ngay cửa bếp, ánh mắt anh nghiêm nghị nhưng không lạnh lùng như ngày đầu.

“Anh dậy rồi à?” Thanh Vy hỏi, cố giấu sự bối rối.

Anh gật nhẹ, đáp: “Sớm hơn một chút. Hình như em đang nấu ăn?”

Cô cười khúc khích: “Ừm… Sáng nay thử nấu trứng và mì…”

Linh khẽ nhếch môi, tiến tới giúp cô một tay. Họ đứng sát nhau, cùng đảo trứng và khuấy mì, nhưng không ai nói nhiều. Cảm giác yên tĩnh xen lẫn chút ngượng ngùng, khiến không gian trở nên đặc biệt. Thanh Vy thầm nghĩ: “Người này… hiếm khi nói, nhưng khi xuất hiện, lại chiếm hết không gian suy nghĩ của mình.”

Khi bữa sáng xong, Thanh Vy định ra ngoài mua vài đồ lặt vặt cho phòng thì nghe tiếng điện thoại reo. Cô nhấc lên, thấy số lạ, nhưng chưa kịp suy nghĩ đã thấy Linh hỏi:

“Người lạ gọi em sao?”

Cô đỏ mặt: “À… Không, chỉ là bạn cũ thôi.”

Linh không nói gì, chỉ gật nhẹ. Thanh Vy thầm nghĩ, anh ấy… thật sự tinh ý đến mức nhận ra cả sự lo lắng nhỏ nhất.

Ra khỏi phòng trọ, Thanh Vy bước xuống con phố đông đúc. Thành phố này khác hoàn toàn với nơi cô lớn lên. Mùi cà phê, tiếng còi xe, những hàng quán san sát… tất cả khiến cô vừa thích thú vừa lo lắng. Cô ghé vào cửa hàng tạp hóa gần đó, chọn vài món cần thiết cho bữa ăn và sinh hoạt. Khi quay ra, cô hốt hoảng thấy một chiếc xe đạp lao tới, suýt va vào người.

“Á!” Cô giật mình, lùi lại, làm rơi túi đồ.

Một bàn tay chộp lấy túi đồ, nâng lên, khiến cô sững sờ. Anh Linh đứng đó, gương mặt nghiêm nghị, ánh mắt sâu thẳm: “Cẩn thận hơn. Đường phố đông, không nên đi bộ một mình mà lo lắng như vậy.”

Cô đỏ mặt: “Cảm… cảm ơn anh Linh… Lần đầu ra phố, chưa quen…”

Anh chỉ gật nhẹ, không nói gì thêm. Thanh Vy cầm túi đồ, lòng rộn ràng, cảm giác vừa an tâm vừa bối rối. Cô tự nhủ: “Anh ấy… thật sự không phải kiểu người bình thường…”

Chiều hôm đó, họ trở về phòng trọ. Thanh Vy bắt đầu sắp xếp lại vài thứ, trong khi Linh ngồi đọc sách. Cô không biết tại sao, nhưng cứ thấy anh đọc, cô lại muốn nói chuyện. Cuối cùng, cô mạnh dạn hỏi:

“Anh Linh… sao anh lại chọn sống ở đây? Căn phòng trọ nhỏ thế này…”

Anh ngẩng đầu, nhìn cô một chút rồi đáp: “Bình yên hơn ngoài kia. Không thích ồn ào.”

Cô cười, tưởng tượng ra cảnh anh từ chối nơi sang trọng để chọn căn phòng nhỏ bé này. Trong lòng Thanh Vy, một hình ảnh về anh vừa giản dị vừa đặc biệt dần hiện lên.

Ngay khi cô định nói thêm, cửa phòng bất ngờ rung lên. Một anh chàng hàng xóm, khoảng tuổi họ, đứng ngoài cười toe toét: “Chào! Tôi nghe thấy tiếng cười và thấy người mới chuyển đến. Có cần giúp gì không?”

Thanh Vy đỏ mặt, vội đáp: “À… Cảm ơn, nhưng không sao…”

Anh hàng xóm cười khẽ, rồi quay đi. Linh nhìn theo bóng người đó, mắt thoáng chút nghi hoặc, nhưng không nói gì. Thanh Vy thầm nghĩ: “Hình như anh ấy hơi ghen nhẹ?” Một cảm giác kỳ lạ trỗi dậy, làm cô vừa thích vừa bối rối.

Tối đến, Thanh Vy và Linh cùng nhau chuẩn bị bữa tối. Cô bày biện đồ ăn, anh Linh nhặt từng chiếc bát, mọi thứ đều diễn ra tự nhiên. Khi cô vô tình đụng tay anh, tim cô đập nhanh, cảm giác ấm áp lan tỏa. Anh cũng không rút tay, chỉ nhếch môi một chút, ánh mắt dịu dàng.

Sau bữa tối, cả hai ngồi xem một bộ phim nhẹ nhàng trên laptop. Thanh Vy dựa vào mép giường, còn anh Linh ngồi cạnh, đôi lúc ánh mắt lướt qua cô. Cô cảm thấy trái tim mình lộn nhịp. Bộ phim kết thúc, cô thầm nghĩ: “Ngày đầu tiên đã đủ khiến mình bối rối… không biết những ngày tới sẽ ra sao.”

Linh đứng dậy, đi tới cửa sổ nhìn ra thành phố. Ánh đèn vàng lung linh, anh thở dài, nhưng không ai nhìn thấy. Thanh Vy lặng lẽ quan sát, trong lòng vừa tò mò vừa muốn hiểu anh hơn.

Trước khi đi ngủ, Linh quay lại, giọng trầm: “Ngủ ngon… đừng quên khóa cửa, an toàn là trên hết.”

Thanh Vy đỏ mặt: “Vâng… ngủ ngon, anh Linh…”

Khi nhắm mắt lại, cô nghĩ về những khoảnh khắc trong ngày: ánh mắt, nụ cười hiếm hoi, sự quan tâm âm thầm của Linh… Tất cả khiến cô vừa hồi hộp vừa háo hức. Cô tự nhủ: “Ngày đầu tiên đã đủ ấn tượng… chắc chắn, người bạn cùng phòng này sẽ còn nhiều điều khiến mình muốn khám phá.”

Và trong giấc ngủ, Linh cũng lặng lẽ theo dõi cô từ phía giường, một cảm giác lạ lùng trỗi dậy trong lòng anh. Anh chưa từng thốt lời, nhưng ánh mắt và hành động nhỏ nhặt đủ nói lên điều anh cảm nhận.

Ngày đầu tiên ở thành phố mới khép lại, để lại trong hai con người trẻ tuổi nhiều cảm xúc vừa mới chớm nở, vừa tò mò vừa bối rối…