MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBạn Cùng Phòng Bí ẨnChương 6: Sự xuất hiện bất ngờ và những hiểu lầm

Bạn Cùng Phòng Bí Ẩn

Chương 6: Sự xuất hiện bất ngờ và những hiểu lầm

1,063 từ · ~6 phút đọc

Ngày thứ sáu ở thành phố, Lâm Thanh Vy thức dậy trong căn phòng trọ quen thuộc, ánh sáng ban mai len lỏi qua rèm cửa sổ. Cô quay sang nhìn Linh, người bạn cùng phòng đang ngủ say, gương mặt nghiêm nghị nhưng thanh thoát. Cô thầm nghĩ: “Anh ấy… lúc nào cũng bình tĩnh, nhưng mỗi khi xuất hiện lại khiến tim mình rộn ràng.”

Sau khi vệ sinh cá nhân xong, Thanh Vy ra bếp chuẩn bị bữa sáng. Cô bật bếp, pha cà phê, thái rau, chuẩn bị nguyên liệu cho bữa sáng. Khi đang đảo trứng, chảo hơi nghiêng khiến một phần trứng bắn ra quần áo cô. Cô hốt hoảng: “Á… trời ơi!”

Linh từ ghế ngồi bên cạnh đứng dậy, bước tới nhặt chảo và nhặt từng miếng trứng rơi xuống. Giọng anh trầm: “Cẩn thận hơn, phòng nhỏ dễ xảy ra tai nạn.”

Thanh Vy đỏ mặt, cúi xuống nhặt đồ: “Anh… cảm ơn…”

Anh chỉ gật nhẹ, rồi quay trở lại chỗ ngồi, ánh mắt thỉnh thoảng liếc cô. Cô thầm nghĩ: “Anh ấy… luôn xuất hiện đúng lúc, khiến trái tim mình đập nhanh.”

Buổi sáng trôi qua bình yên cho đến khi chuông cửa reo. Thanh Vy ngạc nhiên, đi mở cửa, thấy một cô gái khoảng tuổi cô, tóc dài uốn nhẹ, gương mặt tươi tắn và thân thiện:

“Chào, mình là Hạ Linh, bạn cùng lớp đại học của Thanh Vy! Mình nghe nói cậu chuyển đến thành phố này, nên ghé thăm một chút.”

Thanh Vy đỏ mặt, vừa ngạc nhiên vừa vui: “Ồ… Hạ Linh… sao cậu lại đến đây?”

Cô gái cười tươi: “Mình ở gần đây, tiện đường qua thăm bạn cũ. Mong cậu không phiền.”

Thanh Vy vội vàng mời cô vào phòng. Linh đứng nép bên cạnh, ánh mắt thoáng nghi ngờ, nhưng vẫn giữ nét điềm tĩnh. Thanh Vy thầm nghĩ: “Anh ấy… sao hôm nay nhìn mình và cô bạn ấy lạ quá nhỉ…”

Hạ Linh bước vào, quan sát căn phòng nhỏ, tròn mắt: “Wow… phòng này xinh ghê. Cậu sắp xếp gọn gàng thật.”

Thanh Vy cười ngượng: “Cảm ơn… Nhưng… vẫn còn bừa bộn lắm.”

Anh Linh đứng đó, im lặng, ánh mắt thoáng nghi hoặc khi nhìn Hạ Linh cười nói. Thanh Vy không nhận ra, Linh đang khẽ siết chặt tay, ánh mắt thoáng lo lắng. Cô thầm nghĩ: “Anh ấy… sao trông hơi… ghen nhẹ nhỉ?”

Hạ Linh bắt đầu kể về quãng thời gian đại học, những kỷ niệm vui vẻ, và thỉnh thoảng trêu Thanh Vy: “Cậu vẫn hay lúng túng như ngày xưa nhỉ?”

Thanh Vy đỏ mặt, cố cười: “Ừ… vẫn vậy thôi…”

Trong lúc trò chuyện, Hạ Linh vô tình nhặt một chiếc áo khoác của Linh treo trên ghế: “Ồ… người bạn cùng phòng này của cậu à? Sao trông bí ẩn thế?”

Thanh Vy vội vàng giật tay: “Ờ… anh ấy… Linh… người ít nói thôi…”

Hạ Linh nhìn Linh, rồi nhìn Thanh Vy, cười khẽ: “Hmm… tôi thấy cậu ấy không hẳn là khó gần mà là kiểu người trầm lặng, kiểu bí ẩn nhưng lại rất quan tâm người khác.”

Thanh Vy đỏ mặt, vừa ngượng vừa muốn giấu Linh đi: “Đúng… đúng vậy…”

Linh đứng nép bên cạnh, ánh mắt thoáng dịu dàng, nhưng vẫn giữ nét điềm tĩnh. Thanh Vy thầm nghĩ: “Anh ấy… sao lúc nào cũng khiến mình vừa bối rối vừa ấm áp nhỉ…”

Buổi trưa, Hạ Linh đề nghị đi ra ngoài ăn nhẹ. Thanh Vy hơi do dự, nhưng Linh bỗng nói:

“Đi cùng cũng được. Tôi sẽ đưa hai người đi.”

Cô lặng im, ngạc nhiên: “Anh… anh Linh…”

Anh chỉ nhún vai, ánh mắt bình tĩnh: “Đi thôi.”

Họ ra đường, ba người đi cùng nhau. Thanh Vy vừa đi vừa nhìn Linh, cảm giác vừa ngại ngùng vừa thích thú. Hạ Linh liên tục trêu chọc Thanh Vy, nhưng cũng thỉnh thoảng nhìn Linh, ánh mắt tò mò.

Một tình huống hài hước xảy ra khi họ ghé một quán trà sữa. Thanh Vy vừa cầm ly, vô tình đụng vào Linh, làm trà tràn ra tay cô. Cô hét lên: “Á… trời ơi…”

Linh nhanh tay đỡ tay cô, ánh mắt sâu lắng nhìn cô: “Cẩn thận.”

Thanh Vy đỏ mặt, tim đập nhanh: “Anh… cảm ơn…”

Hạ Linh cười khúc khích, nháy mắt: “Có vẻ cậu ấy rất quan tâm em nhỉ?”

Thanh Vy hốt hoảng, cúi mặt, trong lòng rộn ràng: “Cậu… cậu không được nói ra…”

Trên đường về, một cơn mưa bất chợt đổ xuống. Thanh Vy la lên: “Á… mưa rồi… làm sao về kịp đây!”

Linh đứng trước mặt cô, đưa áo khoác của mình cho cô: “Mặc vào, tôi sẽ che mưa.”

Cô đỏ mặt, ngượng ngùng nhận áo: “Anh… Linh… cảm ơn…”

Hạ Linh nhìn họ, cười khúc khích: “Haha… sao hôm nay nhìn hai người tình cảm vậy?”

Thanh Vy đỏ mặt, vội vàng nép sát Linh. Linh im lặng, ánh mắt dịu dàng, nắm tay cô nhẹ nhàng: “Đi thôi.”

Họ chạy về phòng trọ dưới cơn mưa, cả ba người ướt sũng nhưng không ai để ý. Thanh Vy vừa bối rối vừa vui sướng, tim đập rộn ràng khi được Linh che chắn.

Buổi tối, họ cùng nhau nấu ăn, chia sẻ đồ ăn vừa mua từ chợ. Những khoảnh khắc hài hước liên tục xảy ra: Thanh Vy làm đổ dầu, Hạ Linh cười phá lên, Linh đứng cạnh nhẹ nhàng nhắc nhở, nhưng ánh mắt anh dịu dàng khiến cô đỏ mặt.

Sau bữa tối, Hạ Linh về nhà, Thanh Vy và Linh ngồi lại, không gian yên tĩnh. Thanh Vy nhìn anh, tim đập nhanh: “Anh… hôm nay… anh không thấy phiền khi Hạ Linh đến sao?”

Anh nhún vai, ánh mắt dịu dàng: “Không phiền. Nhưng tôi… muốn thấy em an toàn và vui vẻ.”

Thanh Vy đỏ mặt, tim như tan chảy. Cô thầm nghĩ: “Anh ấy… sao mà mỗi lời nói, mỗi ánh mắt đều khiến mình rung động nhỉ…”

Khi chuẩn bị đi ngủ, Linh quay sang, giọng trầm: “Ngủ ngon… nhớ khóa cửa.”

Thanh Vy đỏ mặt: “Vâng… ngủ ngon, anh Linh…”

Ngày thứ sáu khép lại với nhiều cung bậc cảm xúc: hài hước, bối rối, và hint romance rõ ràng. Mối quan hệ giữa Thanh Vy và Linh ngày càng gần gũi, nhưng những hiểu lầm nhỏ từ người ngoài cũng mở ra những tình huống drama nhẹ, khiến trái tim họ rung động nhiều hơn.