Ngày thứ bảy ở thành phố bắt đầu như mọi ngày, nhưng trong lòng Lâm Thanh Vy lại rộn ràng một cảm giác khó tả. Cô mở mắt, nhìn sang Linh, người bạn cùng phòng đang ngủ say, ánh mắt trầm lặng nhưng thanh thoát. Cô thầm nghĩ: “Anh ấy… sao lúc nào cũng khiến tim mình rung lên?”
Sau khi vệ sinh cá nhân xong, Thanh Vy ra bếp chuẩn bị bữa sáng. Cô bật bếp, thái rau, chuẩn bị nguyên liệu, nhưng vẫn chưa quên cảm giác hồi hộp từ hôm qua: ánh mắt dịu dàng của Linh khi che cho cô dưới mưa, những lần tay chạm tay khiến tim cô đập nhanh. Cô thầm nghĩ: “Ngày hôm nay… liệu có bất ngờ gì nữa không?”
Buổi sáng trôi qua bình yên, cho đến khi chuông điện thoại reo. Thanh Vy nhìn màn hình, thấy tên một người bạn học cũ: Minh Hạ. Cô nhấc máy, giọng phấn khích:
“Thanh Vy! Mình nghe nói cậu đang ở thành phố này, rảnh không? Mình muốn gặp cậu!”
Cô đỏ mặt: “À… mình rảnh… chắc được.”
Sau khi tạm biệt, Thanh Vy chuẩn bị ra ngoài, Linh đứng dậy theo cô, ánh mắt bình tĩnh nhưng sâu lắng: “Đi đâu?”
Cô vội vàng: “Gặp bạn học cũ thôi… Linh… đừng lo…”
Anh chỉ gật nhẹ, không nói thêm, nhưng ánh mắt anh dõi theo cô khiến trái tim cô bối rối.
Khi gặp Minh Hạ tại quán cà phê, Thanh Vy ngạc nhiên: cô bạn học cũ vẫn giữ phong cách năng động, vui vẻ, nhưng mắt nhìn cô đầy tò mò.
“Thanh Vy, cậu trông khác quá… Chuyển thành phố rồi à?” Minh Hạ hỏi.
“Ừ… đúng vậy… Nhưng tớ cũng mới chuyển đến đây…” Thanh Vy đáp, lòng vừa vui vừa hồi hộp.
Trong lúc trò chuyện, Minh Hạ bất ngờ nhắc đến Linh: “À, nghe nói cậu có người bạn cùng phòng… là con trai phải không? Sao tớ thấy cậu kể rất bí ẩn…”
Thanh Vy đỏ mặt, vội vàng: “À… anh ấy… chỉ là người ít nói thôi…”
Minh Hạ cười khúc khích: “Ừ… tớ đoán thế. Nhìn cậu kể mà như có cảm tình ấy!”
Thanh Vy hốt hoảng, cúi đầu: “Không… không phải đâu…”
Trong lúc họ nói chuyện, Linh bỗng xuất hiện trước quán cà phê. Thanh Vy nhìn thấy, tim đập nhanh. Anh đứng đó, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô, nhưng không tiến vào. Minh Hạ nhận ra sự hiện diện của Linh, hơi nghi ngờ:
“À… là bạn cùng phòng của cậu à? Trông có vẻ… bảo vệ quá nhỉ?”
Thanh Vy đỏ mặt, ngượng ngùng: “Anh ấy… không… sao đâu…”
Linh vẫn đứng đó, ánh mắt thoáng lo lắng, nhưng giữ nét bình tĩnh. Cảm giác ghen nhẹ hiện rõ trong mắt anh khiến Thanh Vy vừa bối rối vừa ấm lòng.
Buổi trưa, Minh Hạ đề nghị đi dạo quanh công viên gần đó. Thanh Vy đồng ý, Linh cũng theo cùng, giữ khoảng cách nhưng vẫn theo dõi cô.
Trên đường, một tình huống hài hước xảy ra khi Minh Hạ giật mạnh túi đồ của Thanh Vy để thử kéo cô chạy theo. Cô hét lên: “Á… cẩn thận… đồ ăn trong túi…”
Linh lập tức chạy tới, nắm tay Thanh Vy, kéo cô ra khỏi tầm với của Minh Hạ. Anh nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm: “Cẩn thận hơn.”
Cô đỏ mặt, vừa sợ vừa vui: “Anh… cảm ơn…”
Minh Hạ cười khúc khích: “Wow… cậu ấy quan tâm cậu ghê nhỉ?”
Thanh Vy cúi đầu, tim đập mạnh. Cảm giác vừa bối rối vừa hạnh phúc lan tỏa.
Chiều đến, họ ghé quán trà sữa gần công viên. Minh Hạ gọi nhiều món, tạo ra một tình huống dở khóc dở cười khi trà sữa đổ ra bàn vì Minh Hạ vô tình va vào Thanh Vy. Linh lập tức nhấc tay đỡ, lau bàn, ánh mắt dịu dàng nhìn cô. Thanh Vy đỏ mặt, cảm giác tim đập nhanh, nghĩ: “Anh ấy… sao lúc nào cũng đúng lúc để che chắn cho mình nhỉ…”
Một vài khách hàng trong quán nhìn họ, cười khúc khích. Thanh Vy cảm thấy vừa ngượng vừa vui sướng. Linh chỉ nhìn cô, ánh mắt dịu dàng nhưng không nói gì.
Trên đường về, một cơn mưa bất ngờ trút xuống. Minh Hạ hét lên: “Ôi trời, mưa rồi!”
Thanh Vy giật mình: “Á… làm sao về kịp đây…”
Linh lập tức cởi áo khoác của mình, khoác lên vai cô: “Mặc vào, tôi sẽ che mưa.”
Cô đỏ mặt, tim đập mạnh: “Anh… Linh… cảm ơn…”
Minh Hạ cười khúc khích: “Haha… thấy chưa, cậu ấy quan tâm cậu thật sự!”
Thanh Vy cúi đầu, lặng im. Trái tim cô vừa lo lắng vừa hạnh phúc.
Khi về phòng trọ, Thanh Vy và Linh ướt sũng, Hạ Linh đã về trước. Cô vội vàng thay quần áo khô, Linh đứng cạnh, ánh mắt dịu dàng nhìn cô. Thanh Vy thầm nghĩ: “Anh ấy… sao lúc nào cũng khiến mình rung động?”
Buổi tối, họ cùng nhau chuẩn bị bữa tối đơn giản. Những tình huống hài hước vẫn tiếp diễn: Thanh Vy làm đổ dầu, Linh nhắc nhở nhẹ nhàng, ánh mắt dịu dàng khiến cô đỏ mặt.
Sau bữa tối, họ ngồi cạnh nhau, im lặng nhưng thoải mái. Thanh Vy nhìn Linh, tim đập mạnh: “Anh… hôm nay… anh không giận khi Minh Hạ đến sao?”
Anh nhún vai: “Không giận. Nhưng tôi… muốn thấy em an toàn và vui vẻ.”
Cô đỏ mặt, cảm giác tan chảy trong lòng. Một cảm xúc mới mẻ, vừa rung động vừa bối rối trỗi dậy. Thanh Vy nhận ra, tình cảm dành cho Linh đang dần phát triển, từ những ánh mắt, hành động quan tâm nhỏ nhặt nhưng sâu sắc.
Khi chuẩn bị đi ngủ, Linh quay sang: “Ngủ ngon… nhớ khóa cửa.”
Thanh Vy đỏ mặt: “Vâng… ngủ ngon, anh Linh…”
Ngày thứ bảy kết thúc, để lại nhiều cung bậc cảm xúc: drama nhỏ từ bạn học cũ, hài hước, và hint romance rõ ràng giữa Thanh Vy và Linh. Mối quan hệ của họ trở nên gần gũi hơn, nhưng những hiểu lầm, xung đột nhẹ từ người ngoài tạo ra những tình huống đầy hấp dẫn, mở ra chương mới trong câu chuyện tình cảm ngọt ngào và dở khóc dở cười.