MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBàn CuốiChương 1

Bàn Cuối

Chương 1

1,201 từ · ~7 phút đọc

Tiếng chuông báo tử cho tiết học cuối cùng vang lên, kéo theo đó là âm thanh hỗn tạp của tiếng bàn ghế xê dịch, tiếng khóa kéo balo và những lời gọi nhau í ới đi ăn đồ vặt cổng trường. Diệp An chậm rãi thu dọn hộp bút, đôi mắt vẫn dán vào những dòng ghi chú dang dở trên trang vở. Giữa cái không gian náo nhiệt đến mức nhức óc của lớp 12A1, cô giống như một chấm mực đen nhỏ nhoi bị rơi vào giữa một bức tranh màu sắc rực rỡ, lặng lẽ và tách biệt.

"Hoàng ơi! Chiều nay họp đội tình nguyện lúc mấy giờ thế?"

"Lớp trưởng ơi, ký giúp tớ cái bản thu chi này với!"

"Hoàng, tối nay đi net không?"

Trung tâm của mọi sự náo nhiệt ấy, như thường lệ, vẫn là Lâm Hoàng. Cậu đứng đó, giữa vòng vây của bạn bè, môi nở nụ cười rạng rỡ như ánh nắng mùa hạ. Hoàng gật đầu với người này, vỗ vai người kia, trả lời mọi câu hỏi bằng một tông giọng ấm áp và đầy kiên nhẫn. Cậu là biểu tượng của sự hoàn hảo ở cái tuổi mười bảy: học giỏi, chơi thể thao hay, và trên hết là một sự thân thiện khiến người ta có cảm giác cậu có thể kết bạn với cả thế giới.

Diệp An đeo balo lên vai, bước thấp bước cao lách qua những nhóm bạn đang tụ tập. Khi đi ngang qua chỗ của Hoàng, cô vô tình khựng lại một nhịp để tránh một nam sinh đang nhảy cẫng lên vì phấn khích. Chính ở khoảnh khắc đó, cô nhìn thấy nó.

Lâm Hoàng vừa mới tạm biệt nhóm bạn để quay về chỗ lấy cặp. Khi cậu quay lưng lại với đám đông, một sự thay đổi chóng mặt xảy ra trên gương mặt ấy. Nụ cười rạng rỡ ban nãy không biến mất ngay lập tức mà nó... rơi rụng dần. Đầu tiên là khóe mắt chùng xuống, sau đó là cơ mặt thả lỏng một cách đột ngột, và cuối cùng, đôi môi đang nhếch lên kia trở về một đường thẳng băng lạnh lẽo.

Đó là một sự sụp đổ của cảm xúc diễn ra trong chưa đầy một giây. Nhưng với một kẻ luôn quan sát thế giới từ bóng tối như Diệp An, nó rõ ràng như một vệt nứt trên tấm kính bóng loáng.

Cậu ấy đang mệt. Không, chính xác là cậu ấy đang kiệt sức.

Hoàng vớ lấy chiếc cặp sách, hơi thở của cậu nặng nề hơn bình thường. Cậu nhắm mắt lại trong đúng ba giây—một khoảng lặng hiếm hoi giữa cơn bão xã hội mà cậu tự tạo ra. Nhưng rồi, như một cỗ máy được lập trình sẵn, khi một cậu bạn khác chạy đến đập vai, Lâm Hoàng mở mắt ra. Nụ cười ấy lại xuất hiện, dù lần này, Diệp An nhận thấy nó đến trễ khoảng nửa giây so với lời chào của cậu bạn kia. Một nụ cười công nghiệp được gia công tỉ mỉ để che đậy một tâm hồn đang gào thét đòi được yên tĩnh.

Diệp An lẳng lặng bước ra khỏi lớp. Cô không biết tại sao mình lại chú ý đến điều đó. Lẽ ra một kẻ "vô hình" như cô nên tiếp tục lướt đi như một bóng ma trong hành lang trường. Nhưng hình ảnh gương mặt vô hồn của Hoàng lúc quay lưng đi cứ ám ảnh cô suốt đoạn đường ra bến xe buýt.

Sân trường buổi chiều nhuộm một màu vàng vọt của nắng cuối ngày. Gió thổi tung những cánh hoa phượng muộn màng, cuốn chúng vào những kẽ lá. Diệp An ngồi ở trạm chờ, lơ đãng nhìn dòng người qua lại. Bỗng nhiên, bóng dáng cao gầy của Lâm Hoàng xuất hiện. Cậu không đi cùng hội bạn thân như mọi khi. Cậu đi một mình, bước chân nhanh và dứt khoát, hướng về phía dãy nhà kho cũ phía sau sân vận động—nơi mà học sinh thường đồn đại là có ma để không bao giờ bén mảng tới.

Bản năng của một người viết lách, hay đơn giản là sự tò mò của một kẻ cô độc, đã thôi thúc Diệp An đứng dậy. Cô không về nhà ngay mà lặng lẽ đi theo sau, giữ một khoảng cách đủ xa để tiếng bước chân của mình tan vào tiếng xào xạc của lá khô.

Lâm Hoàng dừng lại trước cánh cửa sắt hoen gỉ của nhà kho. Cậu nhìn quanh một lượt như để chắc chắn không có ai theo dõi, rồi đẩy cửa bước vào. Diệp An đứng nép sau một gốc cây bàng lớn, tim đập nhanh hơn một chút. Cô tự hỏi lớp trưởng ưu tú của trường đang giấu giếm điều gì? Một bí mật đen tối? Hay một góc khuất nào đó không ai được phép chạm tới?

Qua khe hở nhỏ của cánh cửa chưa khép chặt, Diệp An nhìn thấy Hoàng ném mạnh chiếc cặp xuống sàn xi măng bám đầy bụi. Cậu không làm gì cả. Cậu chỉ ngồi bệt xuống, lưng tựa vào bức tường bong tróc, rồi đưa tay tháo chiếc kính cận ra, vứt sang một bên. Cậu vùi mặt vào hai lòng bàn tay, vai run lên nhè nhẹ.

Không có tiếng khóc. Chỉ có một sự im lặng đặc quánh và nặng nề đến nghẹt thở.

Hoàng lôi từ trong túi áo ra một chiếc tai nghe chống ồn loại to, chụp lên tai. Cậu nhắm nghiền mắt, toàn thân thả lỏng như thể đây là nơi duy nhất trên trái đất này mà cậu được phép ngừng mỉm cười, ngừng làm một "Lâm Hoàng hoàn hảo" trong mắt người khác.

Ở khoảng cách vài mét, Diệp An đứng im như phỗng. Cô cảm thấy mình giống như một kẻ trộm, không phải trộm đồ đạc, mà là trộm nhìn vào sự vỡ vụn của một con người. Cô biết cảm giác đó. Cảm giác khi cả thế giới là một sân khấu và bạn bị buộc phải diễn một vai mà mình không hề yêu thích.

Bất chợt, một cơn gió mạnh thổi qua, làm cánh cửa sắt rít lên một tiếng khô khốc và khép sập lại.

Lâm Hoàng giật mình, chiếc tai nghe rơi khỏi tai. Cậu ngẩng phắt đầu dậy, đôi mắt đỏ hoe và mệt mỏi nhìn thẳng về phía khe cửa nơi Diệp An đang đứng.

Ánh nắng chiều tà xuyên qua kẽ lá, rọi thẳng vào gương mặt nhợt nhạt của cô gái bàn cuối. Bí mật của "mặt nạ" và sự chứng kiến của "vô hình" đã chính thức giao nhau tại đó.

"Cậu... thấy hết rồi sao?" Giọng Hoàng khàn đặc, không còn chút hơi ấm thường ngày.

Diệp An không bỏ chạy. Cô chỉ nhìn cậu, đôi mắt bình thản như mặt hồ không gợn sóng, rồi chậm rãi trả lời:

"Tôi chỉ thấy một người đang cần được im lặng."

Đó là lần đầu tiên họ thực sự nói chuyện với nhau, không phải bằng những lời xã giao sáo rỗng, mà bằng sự thật trần trụi dưới ánh hoàng hôn nhạt màu.