MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBàn CuốiChương 2

Bàn Cuối

Chương 2

1,050 từ · ~6 phút đọc

Cái không khí đặc quánh bên trong nhà kho cũ như bị xé toạc bởi câu trả lời của Diệp An. Lâm Hoàng sững sờ, bàn tay đang định với lấy chiếc kính khựng lại giữa không trung. Cậu đã chuẩn bị sẵn một nụ cười gượng gạo khác, một lời nói dối vụng về nào đó kiểu như "Tớ chỉ đang tìm đồ đánh rơi", nhưng câu nói của cô gái bàn cuối đã chặn đứng tất cả những ý định đó.

"Tôi chỉ thấy một người đang cần được im lặng."

Câu nói đó không có sự thương hại, cũng không có vẻ giễu cợt. Nó nhẹ bẫng, như thể cô chỉ đang nhận xét về thời tiết, nhưng lại có sức nặng khiến lồng ngực Hoàng thắt lại. Cậu mệt mỏi buông tay, không buồn diễn nữa.

"Cậu theo dõi tớ à?" Hoàng hỏi, giọng cậu giờ đây trống rỗng, không còn âm sắc trầm ấm của một vị lớp trưởng mẫu mực.

Diệp An lắc đầu, mái tóc dài che bớt một phần khuôn mặt. "Chỉ là vô tình. Tôi cũng định lên đây trốn một lát, nhưng cậu nhanh chân hơn."

Cô bước vào trong, không đợi sự cho phép của chủ nhân không gian này. Diệp An chọn một vị trí cách Hoàng khoảng hai mét, cũng ngồi bệt xuống sàn xi măng, mặc kệ bụi bẩn có thể làm hỏng chiếc váy đồng nghiệp màu trắng xám. Cô không nhìn cậu, chỉ nhìn đăm đăm vào những vệt nắng cuối ngày đang lọt qua khe cửa, nhảy múa trên những thùng gỗ cũ kỹ.

Sự hiện diện của Diệp An rất lạ. Cô không mang theo cái sự ồn ào, vồ vập hay những câu hỏi tra khảo mà Hoàng thường phải đối mặt. Cô giống như một món đồ nội thất cũ kỹ, tĩnh lặng đến mức khiến người ta quên mất rằng mình đang không ở một mình.

Mười phút trôi qua trong sự im lặng tuyệt đối.

Hoàng cảm thấy kỳ quặc. Đáng lẽ cậu phải cảm thấy bất an khi bí mật của mình bị một người cùng lớp phát hiện. Đáng lẽ cậu phải tìm cách đuổi cô đi hoặc cầu xin cô giữ kín chuyện này. Nhưng không, sự im lặng của Diệp An giống như một liều thuốc tê. Nó khiến cơn đau đầu vì căng thẳng của cậu dịu đi một chút.

"Tại sao cậu không nói gì?" Hoàng lên tiếng trước, không chịu nổi sự tĩnh mịch này nữa.

"Cậu bảo cậu cần im lặng mà?" Diệp An trả lời, mắt vẫn không rời vệt nắng. "Nói chuyện vào lúc này chỉ khiến cậu mệt thêm thôi."

Hoàng bật cười, một tiếng cười khan khốc và ngắn ngủi. "Cậu lạ thật đấy, Diệp An. Cả lớp này ai cũng bảo cậu... lập dị."

"Thì đúng là vậy mà." Diệp An thản nhiên thừa nhận. "Vì tôi không biết cách mỉm cười với những người tôi không thích, cũng không biết cách tỏ ra bận rộn khi thực ra tôi chẳng có việc gì để làm. Tôi không giống cậu."

"Ý cậu là tớ giả tạo?"

Diệp An lúc này mới quay sang nhìn thẳng vào mắt Hoàng. Đôi mắt cô sâu thẳm, không chút dao động. "Không. Tôi nghĩ cậu là một diễn viên tài năng nhưng đang bị ép đóng một bộ phim quá dài tập. Và cậu quên mất giờ giải lao nằm ở đâu."

Lâm Hoàng sững người. Từ trước đến nay, người ta chỉ nhìn thấy những huy chương cậu đem về, những bài phát biểu dõng dạc dưới cờ, hay sự năng nổ trong các phong trào. Bố mẹ cậu tự hào về một đứa con "hướng ngoại", thầy cô tin tưởng một người cán bộ "gương mẫu". Không một ai, kể cả những người bạn thân nhất, nhận ra rằng cậu đang diễn. Vậy mà một cô gái cả học kỳ không nói quá mười câu lại nhìn thấu cái hố đen sâu thẳm sau những nụ cười ấy.

Hoàng thở dài, cậu nhặt chiếc tai nghe lên, xoay xoay nó trong tay. "Nếu tớ không diễn, mọi thứ sẽ sụp đổ. Bố tớ sẽ thất vọng, lớp mình sẽ loạn, và mọi người sẽ nói: 'À, hóa ra Lâm Hoàng cũng chẳng ra gì'."

"Thế giới vẫn sẽ quay dù cậu có gục ngã một ngày, Lâm Hoàng ạ." Diệp An đứng dậy, phủi bụi trên váy. "Nhà kho này... chiều nào cậu cũng đến đây sao?"

"Không thường xuyên. Chỉ khi nào 'pin' của tớ đỏ lòm."

"Vậy thì..." Diệp An dừng lại ở cửa, bóng cô đổ dài trên sàn nhà. "Từ mai, nếu cậu muốn trốn, cứ đến đây. Tôi sẽ không nói với ai cả. Và tôi cũng sẽ không làm phiền cậu. Coi như đây là vùng an toàn chung đi."

"Tại sao cậu lại giúp tớ?" Hoàng gọi với theo.

Diệp An không ngoảnh đầu lại, cô chỉ buông lại một câu trước khi biến mất sau cánh cửa sắt: "Vì tôi cũng ghét tiếng ồn. Và cậu lúc im lặng trông dễ chịu hơn lúc cười nhiều."

Hoàng ngồi lại một mình trong bóng tối bắt đầu bao trùm lấy nhà kho. Cậu đeo chiếc tai nghe lên, nhưng lần này cậu không bật nhạc. Cậu chỉ muốn lắng nghe sự im lặng mà Diệp An vừa để lại. Một sự im lặng không hề mang lại cảm giác cô độc, mà là một sự thấu hiểu kỳ lạ.

Tối hôm đó, Lâm Hoàng về nhà muộn hơn thường lệ. Trong bữa cơm, mẹ cậu lại hào hứng kể về việc con trai cô Lan hàng xóm vừa trượt học bổng, rồi quay sang dặn dò cậu phải giữ vững phong độ lớp trưởng để làm đẹp hồ sơ du học. Hoàng vẫn mỉm cười, vẫn gật đầu, vẫn trả lời "Vâng, con biết rồi" một cách hoàn hảo nhất.

Nhưng trong tâm trí cậu, hình ảnh cô gái có mái tóc che khuất nửa mặt và câu nói "Thế giới vẫn quay dù cậu có gục ngã" cứ lặp đi lặp lại.

Cậu nhận ra, mình bắt đầu mong chờ đến chiều mai. Không phải vì muốn trốn học, mà vì muốn tìm lại chút bình yên bên cạnh một kẻ lập dị có thể đọc được nụ cười của cậu trễ nửa giây.