MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBàn CuốiChương 3

Bàn Cuối

Chương 3

1,229 từ · ~7 phút đọc

Sáng thứ Hai, trường học hiện ra như một cái tổ kiến khổng lồ bị chọc phá. Tiếng loa phát thanh vang dội những bản nhạc hành khúc sôi động, tiếng loa lớp trưởng thông báo lịch kiểm tra, và tiếng xì xào bàn tán về buổi dạ tiệc cuối kỳ sắp tới. Lâm Hoàng đứng trên bục giảng, tay cầm phấn viết lịch trực nhật lên bảng. Cậu vẫn là Lâm Hoàng ấy: sơ mi trắng phẳng phiu, mái tóc cắt tỉa gọn gàng, và gương mặt luôn sẵn sàng cho một câu đùa duyên dáng với bất kỳ ai đi ngang qua.

Nhưng hôm nay, mỗi lần khóe môi nhếch lên, Hoàng lại cảm thấy một sự gượng gạo kỳ lạ. Cậu vô thức liếc xuống bàn cuối.

Diệp An vẫn ngồi đó, cúi gập người trên cuốn sổ tay, cây bút chì trong tay cô di chuyển liên tục. Cô không ngước lên nhìn cậu lấy một lần, như thể cuộc đối thoại chấn động chiều qua chưa từng xảy ra. Sự phớt lờ của cô khiến Hoàng có một cảm giác nhẹ nhõm đến khó tả. Cô không dùng bí mật của cậu để tống tiền, cũng không dùng nó để tiếp cận cậu một cách lộ liễu. Cô chỉ đơn giản là để nó tồn tại, lặng lẽ như một hạt bụi trong không khí.

"Hoàng, cậu bị sao thế? Viết sai thứ ngày tháng rồi kìa." – Mai, cô bạn lớp phó học tập với chiếc kính cận dày cộp, khẽ nhắc.

Hoàng giật mình nhìn lên bảng. Đúng thật, cậu đã viết ngày mười lăm trong khi hôm nay mới là ngày mười bốn. Cậu cười trừ, nhanh tay xóa đi: "Chắc tối qua ôn bài hơi khuya nên lú lẫn chút, cảm ơn Mai nhé!"

Nụ cười vẫn rạng rỡ, nhưng trong lòng Hoàng lại dấy lên một sự mệt mỏi quen thuộc. Cậu chỉ muốn kim đồng hồ quay thật nhanh đến giờ tan học.

Tiết toán cuối cùng kết thúc bằng một bài kiểm tra mười lăm phút đầy căng thẳng. Khi tiếng chuông reo lên, cả lớp như vỡ trận. Đám đông lại bắt đầu bủa vây lấy bàn lớp trưởng để hỏi đáp án. Hoàng kiên nhẫn giải thích từng câu, tay vẫn nhanh nhẹn thu bài, miệng không quên động viên những bạn làm bài không tốt.

Phải mất gần ba mươi phút, cậu mới thoát ra khỏi đám đông. Khi Hoàng bước ra khỏi cửa lớp, hành lang đã vắng bóng người. Cậu đi thẳng về phía nhà kho cũ, nhịp tim hơi nhanh hơn bình thường. Cậu tự hỏi liệu "thỏa thuận ngầm" hôm qua có còn hiệu lực, hay đó chỉ là một phút bốc đồng của cô gái lập dị kia.

Cánh cửa sắt hoen gỉ vẫn khép hờ. Hoàng đẩy cửa bước vào.

Diệp An đã ngồi đó từ lúc nào. Lần này cô không vẽ, cô đang ăn một mẩu bánh mì khô khốc và đọc một cuốn sách bìa đen không tiêu đề. Cô chỉ ngước mắt lên nhìn cậu một cái, rồi lại cúi xuống trang sách, không nói một lời.

Hoàng không nói gì, cậu đặt cặp xuống, tháo cà vạt đồng phục cho dễ thở hơn rồi ngồi xuống đối diện cô. Khoảng cách hai mét hôm nay dường như ngắn lại một chút. Không khí bên trong nhà kho vẫn bụi bặm và ngột ngạt, nhưng với Hoàng, nó trong lành hơn bất cứ nơi nào khác trong ngôi trường này.

"Cậu không ăn trưa à?" – Sau mười phút im lặng, Hoàng đột ngột lên tiếng.

Diệp An lật sang trang mới. "Ăn rồi. Bánh mì này là bữa phụ."

"Nó trông chẳng ngon lành gì cả." – Hoàng nhìn mẩu bánh mì nhăn nhúm trên tay cô.

"Nó yên tĩnh." – An trả lời bằng một tông giọng bình thản. "Đi xuống căng tin phải xếp hàng, phải nghe người ta cãi nhau xem hôm nay thịt kho có mặn không, rồi phải tìm chỗ ngồi để không bị ai làm phiền. Mất quá nhiều năng lượng cho một bữa ăn."

Hoàng bật cười. Một điệu cười thực sự, không phải kiểu cười phô trương cho cả thế giới thấy. "Cậu đúng là một chuyên gia về việc tiết kiệm năng lượng xã hội đấy."

"Còn cậu là một kẻ phung phí năng lượng vào những việc không đâu." – Diệp An đóng cuốn sách lại, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào cậu. "Sáng nay cậu cười tổng cộng hai mươi tám lần. Trong đó có ít nhất mười lần cậu cười với cái bảng đen khi đang viết lịch trực nhật. Cậu đang cố thuyết phục cái bảng là cậu đang hạnh phúc sao?"

Hoàng sượng người. Cậu không ngờ cô lại quan sát kỹ đến thế. "Đó là phản xạ rồi. Nếu tớ không cười, người ta sẽ hỏi tớ có chuyện gì, có buồn không, có cần giúp đỡ không... Trả lời những câu hỏi đó còn mệt hơn là cứ mỉm cười cho xong chuyện."

Diệp An im lặng một lúc, rồi cô lục tìm trong túi balo, lấy ra một chiếc tai nghe nhỏ màu trắng, loại bình dân nhất có thể thấy ở bất kỳ cửa hàng điện thoại nào. Cô đưa một bên tai nghe về phía cậu.

"Gì đây?" – Hoàng ngạc nhiên.

"Nhạc. Loại không có lời. Giúp cậu tắt tiếng ồn trong đầu."

Hoàng ngần ngại một chút rồi cầm lấy. Cậu đeo nó vào tai. Một giai điệu piano chậm rãi, thanh thoát như tiếng nước chảy bắt đầu vang lên. Nó không giống những bản nhạc EDM sôi động mà hội bạn của cậu hay nghe, cũng không giống những bản ballad sướt mướt đang thịnh hành. Nó đơn giản, thuần khiết và tĩnh lặng.

Họ ngồi đó, hai kẻ ở hai thái cực của ngôi trường, cùng chia sẻ một đôi tai nghe và một khoảng không gian đổ nát. Ngoài kia, nắng chiều bắt đầu len lỏi qua những kẽ hở, rọi lên những hạt bụi li ti đang bay lơ lửng.

"Này..." – Hoàng thì thầm, giọng cậu hòa vào tiếng đàn. "Nếu có ai biết tớ ở đây với cậu, họ sẽ đồn thổi lung tung đấy."

Diệp An tựa đầu vào tường, nhắm mắt lại. "Thì cứ để họ đồn. Họ thích những câu chuyện kịch tính, còn chúng ta chỉ cần một chỗ để thở. Với lại, chẳng ai tin một 'ngôi sao' như cậu lại muốn ngồi với một 'bóng ma' như tôi đâu."

"Tớ không thấy cậu là bóng ma." – Hoàng nhìn nghiêng khuôn mặt của cô. Dưới ánh sáng này, cô trông không hề u ám như lời người ta nói. "Tớ thấy cậu giống như một cái hang động. Tối tăm, nhưng rất mát mẻ và an toàn."

Diệp An không đáp, nhưng khóe môi cô hơi nhếch lên – một cử động rất nhỏ, gần như không thấy rõ.

Buổi chiều hôm đó, Lâm Hoàng không hề đeo chiếc tai nghe chống ồn đắt tiền của mình. Cậu chỉ nghe duy nhất một giai điệu piano từ chiếc tai nghe rẻ tiền của Diệp An. Cậu nhận ra rằng, đôi khi để chữa lành một trái tim kiệt sức, người ta không cần những lời khuyên hoa mỹ hay những cái ôm nồng nhiệt.

Người ta chỉ cần một kẻ đồng lõa trong sự im lặng.