Thỏa thuận ngầm của họ kéo dài được tròn một tuần. Một tuần kỳ lạ nhất trong cuộc đời mười bảy năm của Lâm Hoàng. Cậu vẫn duy trì vai diễn lớp trưởng mẫn cán, nhưng mỗi khi cảm thấy lồng ngực mình bắt đầu thắt lại vì những tiếng ồn ào vô nghĩa, cậu lại chạm nhẹ vào túi quần – nơi có một mẩu giấy nhỏ ghi tên bản nhạc piano mà Diệp An đã cho cậu nghe. Nó giống như một tấm bùa hộ mệnh, nhắc nhở cậu rằng chỉ cần chịu đựng thêm vài tiếng nữa, cậu sẽ có ba mươi phút được phép "chết" đi một cách yên bình.
Nhưng ngôi trường này chưa bao giờ là một nơi bao dung cho những bí mật.
Sáng thứ Năm, không khí trong lớp 12A1 bỗng trở nên ngột ngạt hơn hẳn. Kỳ thi khảo sát chất lượng toàn thành phố đang đến gần, và áp lực từ phía nhà trường bắt đầu đè nặng lên vai những cán bộ lớp.
"Hoàng này, chiều nay cậu phải ở lại họp với Đoàn trường về kế hoạch ôn tập tập trung nhé." – Mai, lớp phó học tập, vừa nói vừa đẩy gọng kính, ánh mắt đầy vẻ kỳ vọng. "Cả lớp đang trông chờ vào tập tài liệu tóm tắt môn Toán của cậu đấy."
Hoàng cảm thấy một cơn nhói lên ở thái dương. Cậu vừa thức đến hai giờ sáng để hoàn thành bản báo cáo cho bố, rồi lại dậy lúc sáu giờ để chuẩn bị cho tiết chào cờ. Ba mươi phút ở nhà kho là thứ duy nhất giữ cho cậu không sụp đổ, và giờ đây, ngay cả khoảng thời gian đó cũng bị đe dọa.
"Được rồi, tớ biết rồi." – Hoàng mỉm cười, nụ cười mà Diệp An chắc chắn sẽ gọi là "phiên bản lỗi" vì nó chẳng chạm đến được ánh mắt.
Từ bàn cuối, Diệp An vẫn cúi đầu vẽ. Nhưng chiếc bút chì của cô bỗng khựng lại một nhịp khi nghe câu trả lời của Hoàng. Cô không ngước lên, nhưng đôi tai nhạy cảm của kẻ hướng nội đã bắt được tiếng thở dài rất khẽ, gần như vô thanh của cậu.
Tan học, sân trường ồn ào như một cái lò phản ứng hạt nhân. Hoàng bị kẹt giữa một nhóm học sinh đang tranh cãi về một bài tập hóa học khó. Cậu giải thích, cậu phân tích, cậu cười xã giao, nhưng đôi mắt cậu lại vô thức tìm kiếm một bóng hình quen thuộc đang lầm lũi tiến về phía dãy nhà kho cũ.
Cậu cảm thấy ghen tị. Ghen tị với sự "vô hình" của Diệp An.
"Lớp trưởng, đi thôi! Thầy Bí thư Đoàn đang đợi đấy." – Tiếng gọi của Mai cắt đứt dòng suy nghĩ của Hoàng.
Cuộc họp kéo dài hơn dự kiến. Những con số, những chỉ tiêu, những lời hô hào thi đua xoáy vào đầu Hoàng như những mũi khoan. Khi cậu thoát ra khỏi phòng họp, mặt trời đã bắt đầu lặn, nhuộm đỏ cả một vùng trời bằng thứ ánh sáng lộng lẫy nhưng u buồn.
Hoàng không về nhà ngay. Cậu biết mình đã trễ, biết có lẽ Diệp An đã đi về từ lâu, nhưng chân cậu vẫn bước về phía nhà kho cũ như một kẻ mộng du. Cậu cần nơi đó. Cậu cần cái không khí bụi bặm nhưng tĩnh lặng ấy để hít thở.
Cánh cửa sắt khép chặt. Hoàng thở dài, định quay lưng bước đi thì chợt thấy một bóng người ngồi co quắp ngay cạnh lối vào, ẩn mình sau những lùm cây dại.
Là Diệp An. Cô chưa về.
Trên tay cô không phải là cuốn sách hay tập giấy vẽ, mà là một chiếc khăn giấy đang thấm máu trên đầu gối. Chiếc váy đồng phục của cô bị rách một đường dài, mái tóc vốn dĩ đã rối giờ càng xơ xác hơn.
"An? Cậu làm sao thế này?" – Hoàng hốt hoảng quỳ xuống cạnh cô, quên bẵng đi việc giữ khoảng cách hay sự mệt mỏi của bản thân.
Diệp An ngước nhìn cậu, đôi mắt vốn dĩ bình thản nay lại vương một chút ánh nhìn sắc lạnh và u uất. Cô thu chân lại, cố giấu vết thương đi. "Không có gì. Bị ngã thôi."
"Ngã mà rách cả váy thế này à?" – Hoàng cau mày. Cậu nhìn thấy những vết bẩn trên áo cô, trông giống như dấu vết của một cuộc xô xát hơn là tai nạn. "Có phải... ai đó đã làm gì cậu không?"
Diệp An im lặng, đôi môi mím chặt. Sự im lặng này khác hẳn với sự im lặng thanh bình mỗi chiều. Nó là một sự im lặng phòng thủ, đầy gai góc.
"Tôi đã bảo cậu rồi, Lâm Hoàng." – Giọng cô nhỏ dần, run rẩy nhưng vẫn cố tỏ ra cứng cỏi. "Kẻ 'vô hình' mà đi cạnh 'ngôi sao' thì sớm muộn gì cũng bị ánh sáng đó thiêu cháy. Bạn của cậu... họ không thích tôi lởn vởn quanh cậu."
Hoàng lặng người. Cậu hiểu ra vấn đề. Có ai đó trong trường – có lẽ là nhóm nữ sinh luôn hâm mộ cậu – đã nhìn thấy họ đi cùng nhau, hoặc đơn giản là họ ghét cái vẻ lập dị của cô và dùng mối quan hệ "mập mờ" này làm cái cớ để bắt nạt.
Một luồng giận dữ trào dâng trong lòng Hoàng, mạnh mẽ đến mức cậu cảm thấy tay mình run lên. Cậu tức giận vì sự ích kỷ của những người bạn "hoàn hảo" ngoài kia, và tức giận vì chính sự bất lực của mình. Cậu đã cố gắng làm hài lòng tất cả mọi người, để rồi người duy nhất hiểu được cậu lại phải chịu tổn thương.
"Ai? Là ai làm?" – Hoàng gặng hỏi, giọng cậu trầm xuống đầy đe dọa.
"Nói ra để làm gì?" – An cười nhạt, một nụ cười còn buồn hơn cả nụ cười giả của Hoàng. "Cậu sẽ đến mắng họ à? Rồi ngày mai người ta sẽ lại nói lớp trưởng vì một đứa lập dị mà gây chuyện. Cậu không thể làm hỏng hình tượng của mình được, đúng không?"
Câu nói của Diệp An như một cái tát vào mặt Hoàng. Đúng, cậu là tù nhân của chính hình tượng mà mình xây dựng. Cậu không thể nổi nóng, không thể bênh vực ai đó một cách thái quá, không thể làm bất cứ điều gì "không chuẩn mực".
Lâm Hoàng nhìn vào vết thương đang rỉ máu trên gối của An, rồi nhìn vào đôi mắt đang cố tỏ ra bất cần của cô. Trong giây phút đó, một cái gì đó bên trong cậu vỡ vụn. Tấm kính bóng loáng bao quanh cậu suốt mười bảy năm qua cuối cùng cũng xuất hiện những vệt nứt không thể hàn gắn.
Hoàng không trả lời. Cậu lặng lẽ mở cặp, lấy ra bộ sơ cứu nhỏ mà cậu luôn mang theo (một thói quen của người lớp trưởng hay lo xa). Cậu nhẹ nhàng cầm lấy cổ chân An.
"Đừng chạm vào..." – An định rụt chân lại nhưng Hoàng giữ chặt.
"Im lặng đi." – Hoàng nhắc lại đúng câu nói cô từng nói với cậu. "Ở đây không có ai nhìn thấy đâu. Cậu không cần phải gồng mình lên với tớ."
Cậu cẩn thận lau sạch vết thương cho cô bằng nước muối sinh lý, rồi dán một miếng băng gạc lớn lên đó. Động tác của cậu run rẩy nhưng đầy kiên nhẫn. Trong bóng chiều nhập nhoạng, họ ngồi cạnh nhau bên ngoài cánh cửa kho khóa chặt. Vùng an toàn của họ đã bị xâm phạm, nhưng một kết nối khác, đau đớn và chân thật hơn, đang bắt đầu thành hình.
"An này..." – Hoàng nói khi đã băng bó xong. "Ngày mai, tớ sẽ không mỉm cười với họ nữa."
Diệp An nhìn xuống miếng băng trên đầu gối, rồi nhìn sang chàng trai đang ngồi cạnh mình – người mà lúc này trông không giống một lớp trưởng chút nào, chỉ giống một cậu thiếu niên đang mang trong mình một nỗi buồn quá tải.
"Đừng làm thế." – Cô thì thầm. "Cứ cười đi. Nhưng khi nào mệt quá... thì cứ nhìn về bàn cuối."
Chiều hôm đó, Lâm Hoàng không tìm thấy sự im lặng trong nhà kho, nhưng cậu tìm thấy một điều quan trọng hơn: một lý do để bắt đầu sống thật với những vết nứt của chính mình.