MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBàn CuốiChương 10

Bàn Cuối

Chương 10

1,216 từ · ~7 phút đọc

Sự kiên định của Lâm Hoàng giống như một quả bom nổ chậm giữa không gian vốn dĩ đã quá ngột ngạt của lớp 12A1. Mai, cô bạn lớp phó học tập, đứng phắt dậy, gương mặt đỏ bừng vì cảm giác bị xúc phạm. Cả lớp rơi vào một khoảng lặng kỳ quái, đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng quạt trần kêu lạch cạch và tiếng nhai bánh mì giòn tan của hai kẻ ở bàn cuối.

"Hoàng! Cậu đi quá giới hạn rồi đấy!" – Mai bước xuống, giọng run run. "Cô giáo đã sắp xếp chỗ ngồi, bố mẹ cậu cũng đã can thiệp. Cậu định làm loạn đến bao giờ nữa?"

Hoàng không ngước mắt lên, cậu thản nhiên phủi vụn bánh mì trên tay, giọng điệu nhẹ tênh: "Tớ không làm loạn. Tớ chỉ đang chọn chỗ ngồi giúp tớ học tốt hơn thôi. Ở đây yên tĩnh, tớ có thể tập trung."

"Yên tĩnh bên cạnh một người như thế này sao?" – Mai chỉ tay về phía Diệp An, ánh mắt khinh miệt hiện rõ.

Diệp An vẫn ngồi im, cô dường như đã quá quen với việc bị coi là một vật thể lạ. Nhưng lần này, trước khi cô kịp cúi đầu né tránh, bàn tay của Hoàng đã khẽ đặt lên mặt bàn gỗ, chắn giữa cô và cái chỉ tay của Mai.

"Phải. Bên cạnh một người biết tôn trọng sự im lặng của tớ." – Hoàng nhìn thẳng vào Mai, ánh mắt lạnh lùng khiến cô bạn lớp phó phải lùi lại một bước.

Đúng lúc đó, thầy chủ nhiệm bước vào lớp. Thầy là một người trung niên nghiêm khắc, người vốn dĩ luôn coi Lâm Hoàng là niềm tự hào của mình. Nhìn thấy cậu ngồi sai vị trí, gương mặt thầy tối sầm lại. Thầy không quát mắng ngay, mà bước chậm rãi xuống cuối lớp, gõ thước lên bàn.

"Lâm Hoàng, về chỗ."

"Em thưa thầy, em muốn xin được ngồi ở đây cố định ạ." – Hoàng đứng dậy, tư thế thẳng tắp nhưng không hề mang vẻ thách thức.

"Em đang ra điều kiện với tôi sao?" – Thầy nheo mắt. "Bố em đã gọi cho tôi sáng nay. Em có biết nếu em tiếp tục thế này, tôi buộc phải mời em ra khỏi lớp để làm việc với Ban giám hiệu không?"

Cả lớp nín thở. Diệp An bên dưới gầm bàn khẽ nắm lấy vạt áo của Hoàng, ra hiệu cho cậu thôi đi. Cô không muốn vì mình mà cậu bị đuổi học. Nhưng Hoàng vẫn đứng vững.

"Thầy từng dạy chúng em rằng, giáo dục là để tìm thấy bản thân mình. Em đã dành mười bảy năm để làm người khác hài lòng, và kết quả là em đã quên mất mình là ai. Nếu việc em ngồi ở đây bị coi là vi phạm kỷ luật nghiêm trọng đến mức phải đuổi học, thì em chấp nhận."

Câu nói của Hoàng như một gáo nước lạnh dội vào sự nghiêm khắc của thầy giáo. Thầy nhìn vết đỏ mờ bên má cậu – thứ mà kem che khuyết điểm không thể giấu hết – rồi nhìn sang Diệp An đang run rẩy. Có một điều gì đó trong ánh mắt của người thầy chợt dịu lại, một chút thấu hiểu xen lẫn xót xa cho đứa học trò ưu tú đang bị bóp nghẹt bởi chính sự ưu tú đó.

Thầy im lặng hồi lâu, rồi thở dài: "Tiết này chúng ta làm bài kiểm tra 45 phút môn Văn. Nếu em có thể đạt điểm tuyệt đối trong tình trạng 'tập trung' ở đây, tôi sẽ cân nhắc về đề nghị của em. Còn không, em phải tuyệt đối tuân thủ sự sắp xếp."

Đây là một thử thách khó nhằn. Văn học chưa bao giờ là môn học có điểm tuyệt đối, nhất là với một giáo viên khó tính. Nhưng Hoàng gật đầu: "Em đồng ý."

Cả lớp bắt đầu vào bài kiểm tra. Đề bài hôm nay lạ thay lại là: "Phân tích giá trị của những khoảng lặng trong cuộc sống".

Hoàng cầm bút, cảm giác như những dòng chữ không phải được viết ra từ trí nhớ, mà được chắt lọc từ chính những đêm thức trắng và những buổi chiều ở nhà kho cũ. Cậu viết về chiếc mặt nạ, về sự kiệt sức dưới ánh hào quang, và về một người bạn đã dạy cậu cách hít thở giữa cơn bão.

Bên cạnh cậu, Diệp An cũng đang viết. Cô không cần cố gắng, vì cả cuộc đời cô là một khoảng lặng dài. Hai cây bút chuyển động nhịp nhàng trên mặt giấy, tạo nên một âm thanh sột soạt bình yên.

Trong suốt 45 phút đó, không ai nói với ai câu nào. Những kẻ thường ngày hay soi mói cũng bị cuốn vào không khí căng thẳng của cuộc cá cược.

Khi tiếng chuông báo hết giờ vang lên, Hoàng là người đầu tiên lên nộp bài. Thầy giáo cầm lấy tờ giấy, đọc lướt qua những dòng chữ rồng bay phượng múa nhưng chứa đầy tâm sự. Thầy không chấm điểm ngay, chỉ thu bài rồi bước ra khỏi lớp, không quên để lại một câu: "Hoàng, ra chơi lên văn phòng gặp thầy."

Giờ ra chơi, cả lớp ùa ra ngoài, chỉ còn lại Hoàng và An ở góc cuối.

"Cậu liều quá." – An thở phào, đôi vai nới lỏng ra. "Nếu thầy không đồng ý thì sao?"

"Thì tớ sẽ lại trốn học với cậu." – Hoàng cười, nụ cười lần đầu tiên không có chút gượng ép nào. "Mà này, cậu viết gì trong bài thế?"

Diệp An cúi đầu, vẽ một vòng tròn nhỏ lên bàn. "Tớ viết về một kẻ hướng ngoại giả tạo đã phá hỏng sự yên bình của tớ, nhưng lại khiến tớ thấy thế giới này bớt đáng sợ đi một chút."

Hoàng ngẩn người, rồi bật cười sảng khoái. Tiếng cười của cậu vang vọng trong căn phòng vắng, xua đi sự u ám của những ngày vừa qua.

Tại văn phòng, thầy chủ nhiệm nhìn bản kiểm tra của Hoàng, rồi nhìn cuộc gọi nhấp nháy từ ông Lâm trên màn hình điện thoại. Thầy khẽ tắt chuông, đặt điện thoại sang một bên. Thầy cầm bút đỏ, ghi một dòng nhận xét vào bài của Hoàng: "Cảm xúc chân thật. 9.5 điểm. (0.5 điểm trừ vì tội dám thách thức giáo viên. Giữ lấy chỗ ngồi đó, nhưng đừng làm tôi thất vọng)."

Hoàng bước ra khỏi văn phòng với một tờ giấy phép đặc biệt. Cậu không còn điện thoại, không còn tiền, túi áo rỗng tuếch, nhưng bước chân cậu nhẹ tênh như thể đang lướt trên mây.

Cậu đi về lớp, thấy Diệp An đang đứng đợi ở cửa, trên tay cầm một chiếc tai nghe được chia đôi.

"Nghe không?" – Cô hỏi.

"Nghe chứ."

Họ cùng nhau đi về phía sân thượng, chiếc tai nghe ngắn ngủi nối liền hai thế giới. 10 chương đầu của thanh xuân đã khép lại bằng việc đập tan những xiềng xích cũ. Những chương tiếp theo sẽ là một cuộc chiến mới, nhưng ít nhất giờ đây, họ đã có một pháo đài chung để trú ẩn: bàn cuối lớp 12A1.