Căn phòng khách vốn dĩ luôn được bà Hà chăm chút để toát lên vẻ sang trọng, ấm cúng, nay lại lạnh lẽo như một hầm băng. Ánh đèn chùm pha lê rọi xuống đỉnh đầu ông Lâm, hắt những bóng đổ sắc cạnh lên khuôn mặt già nua đang run lên vì giận dữ.
"Nụ cười?" – Ông Lâm lặp lại, tiếng cười nhạt của ông vang lên đầy vẻ mỉa mai. "Vì một cái nụ cười vớ vẩn mà con dám vứt bỏ danh dự của bản thân, vứt bỏ kỳ vọng của bố mẹ, rồi bỏ học đi lang thang với một đứa con gái chẳng ra gì?"
"Bạn ấy không phải là 'chẳng ra gì'. Tên bạn ấy là Diệp An." – Hoàng ngắt lời, giọng nói không quá lớn nhưng vô cùng dứt khoát.
"Đủ rồi!" – Ông Lâm đập mạnh tập hồ sơ xuống bàn trà. Những tờ giấy trắng văng ra, nằm lộn xộn trên thảm – một hình ảnh hiếm hoi về sự mất kiểm soát trong căn nhà này. "Bố đã nhẫn nhịn khi con nói về 'vết nứt', về 'áp lực'. Nhưng việc con trốn học, việc con công khai chống đối sự sắp xếp của nhà trường là hành động của một kẻ vô kỷ luật. Con có biết chiều nay hiệu trưởng đã gọi cho bố không? Con có biết bao nhiêu công sức bố đổ ra để xây dựng mối quan hệ cho tương lai của con không?"
"Bố xây dựng tương lai cho con, hay đang xây dựng một tượng đài cho chính bố?" – Hoàng tiến lên một bước. Cảm giác sợ hãi thường ngày đã biến mất, thay vào đó là một sự trống rỗng đến lạ kỳ. "Bố muốn một đứa con trai hoàn hảo để bố có thể tự hào khi ngồi trên bàn tiệc với đối tác. Bố cần một con robot biết mỉm cười và đạt giải nhất, chứ không cần một Lâm Hoàng thực sự."
"Chát!"
Một tiếng tát khô khốc vang lên, dội vào những bức tường đá hoa cương.
Khuôn mặt Hoàng lệch sang một bên. Cảm giác đau rát nhanh chóng lan tỏa trên má, nhưng cậu không đưa tay lên che. Cậu đứng im, hơi thở dồn dập.
"Ông ơi! Sao ông lại đánh con?" – Bà Hà hốt hoảng lao đến, ôm lấy vai Hoàng, nước mắt giàn giụa. "Hoàng ơi, con xin lỗi bố đi con. Con đừng nói thêm câu nào nữa..."
"Nó phải tỉnh ra!" – Ông Lâm chỉ tay vào mặt con trai, lồng ngực phập phồng. "Ngày mai, con sẽ lên gặp hiệu trưởng viết bản kiểm điểm. Bố sẽ thu hồi điện thoại, máy tính và toàn bộ tiền chi tiêu. Từ giờ đến lúc thi đại học, ngoài việc đi từ nhà đến trường và ngược lại dưới sự giám sát của tài xế, con không được đi đâu hết. Còn cô bé kia... nếu con còn dám bén mảng lại gần, bố sẽ gây áp lực để gia đình cô ta không thể yên ổn ở cái thành phố này."
Hoàng từ từ quay mặt lại. Ánh mắt cậu lúc này không còn là ánh mắt của một đứa trẻ bị bắt lỗi, mà là ánh mắt của một kẻ đã nhìn thấy lối thoát và sẵn sàng trả giá.
"Bố có thể nhốt con lại, có thể thu hết mọi thứ." – Hoàng nói, giọng bình thản đến đáng sợ. "Nhưng bố không thể ép con mỉm cười được nữa. Và nếu bố động đến Diệp An, bố sẽ mất con vĩnh viễn. Con không đùa đâu."
Nói rồi, Hoàng lách qua người mẹ, bước lên cầu thang. Từng bước chân của cậu nặng nề nhưng chắc chắn. Cậu vào phòng, khóa trái cửa, rồi đổ gục xuống sàn nhà ngay phía sau cánh cửa ấy.
Cái tát không đau bằng sự thật rằng người thân yêu nhất lại là người muốn bóp nghẹt cậu nhất.
Cậu với tay lấy chiếc cặp sách, lục tìm trong ngăn bí mật một mẩu giấy nhỏ mà Diệp An đã nhét vào tay cậu lúc chia tay. Trên đó không có chữ, chỉ có một hình vẽ nhỏ bằng bút chì: Một con chim nhỏ đang đứng trên một sợi dây gai, nhưng đôi mắt nó lại hướng về phía mặt trời.
Hoàng áp mảnh giấy lên ngực, hít một hơi thật sâu. Đêm nay, cậu bị tước đoạt tự do, bị tước đoạt phương tiện liên lạc, nhưng lần đầu tiên trong căn phòng này, cậu không cảm thấy cô đơn. Cậu biết ở một nơi nào đó, trong một căn gác xép nhỏ, có một người đang cùng cậu chia sẻ sự im lặng này.
Dưới lầu, tiếng cãi vã của bố mẹ vẫn âm ỉ, tiếng chén đĩa va chạm, tiếng thở dài của người mẹ. Tất cả những âm thanh đó giờ đây giống như tiếng ồn trắng, không còn đủ sức xuyên thấu vào thế giới riêng của cậu nữa.
Hoàng đứng dậy, đi đến bàn học. Cậu bật chiếc đèn bàn lên, ánh sáng vàng ấm áp bao phủ một góc nhỏ. Cậu không lấy sách giáo khoa ra. Cậu lấy một tờ giấy trắng, bắt đầu viết những dòng đầu tiên của một cuốn nhật ký – thứ mà trước đây cậu chưa từng dám làm vì sợ ai đó sẽ đọc được bí mật của mình.
“Ngày... tháng... năm... Hôm nay, chiếc mặt nạ đã vỡ hẳn. Nó đau, nhưng ít ra mình đã có thể hít thở bằng chính buồng phổi của mình.”
Sáng hôm sau, Lâm Hoàng thức dậy với một vết bầm nhạt trên má. Cậu soi gương, dùng một ít kem che khuyết điểm của mẹ để lại trên bàn phấn để lấp đi dấu vết của cái tát. Cậu mặc đồng phục, thắt cà vạt ngay ngắn.
Khi cậu xuống nhà, tài xế đã đợi sẵn ở cửa. Ông Lâm không nhìn mặt cậu, chỉ lạnh lùng bước lên xe đi làm trước.
Chiếc xe chở Hoàng đến trường. Cậu bước xuống cổng, cảm nhận được hàng trăm ánh mắt tò mò đang đổ dồn về phía mình. Tin đồn về vụ trốn học chiều qua chắc chắn đã lan nhanh hơn cả vận tốc ánh sáng.
Hoàng bước vào lớp. Cậu không đi về phía chỗ ngồi cạnh Mai ở dãy bên trái. Cậu đi thẳng xuống bàn cuối.
Diệp An đang ngồi đó, tay chống cằm nhìn ra cửa sổ. Thấy Hoàng, cô hơi giật mình, ánh mắt lập tức dừng lại ở vết đỏ mờ mờ trên má cậu. Cô không hỏi, nhưng đôi mắt cô thắt lại vì xót xa.
Hoàng kéo ghế, ngồi xuống bên cạnh cô – vị trí mà hôm qua giáo viên đã sắp xếp cho một người khác.
"Cậu lại làm gì thế này? Về chỗ của cậu đi." – An thì thầm, giọng đầy lo lắng.
"Chỗ của tớ là ở đây." – Hoàng mở cặp, lấy ra một mẩu bánh mì mua vội ven đường, bẻ đôi đưa cho cô một nửa. "Hôm nay tớ không có điện thoại, không có tiền, và có lẽ là không có cả tương lai theo cách bố tớ muốn. Cậu có phiền nếu phải chứa chấp một kẻ trắng tay không?"
Diệp An nhìn nửa mẩu bánh mì, rồi nhìn nụ cười nhạt nhưng chân thật nhất mà cô từng thấy trên gương mặt cậu. Cô nhận lấy miếng bánh, khẽ nói:
"Chào mừng cậu chính thức trở thành một bóng ma."
Giữa những tiếng xì xào và sự ngỡ ngàng của cả lớp 12A1, hai kẻ bị coi là "lập dị" và "nổi loạn" thản nhiên ngồi ăn bánh mì ở bàn cuối, nơi những tia nắng sớm bắt đầu nhảy múa trên mặt bàn gỗ đầy vết khắc.