MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBàn CuốiChương 8

Bàn Cuối

Chương 8

1,151 từ · ~6 phút đọc

Công viên bỏ hoang vào buổi chiều tà mang một vẻ đẹp đổ nát nhưng bình yên đến lạ lùng. Những chiếc xích đu rỉ sét kêu kẽo kẹt theo từng nhịp chân của Diệp An, hòa cùng tiếng gió rít qua những tán cây phi lao già cỗi. Lâm Hoàng nằm dài trên thảm cỏ, hai tay gối sau đầu, lần đầu tiên cậu không quan tâm đến việc bộ đồng phục đắt tiền bị bám bẩn hay cỏ khô đâm vào da thịt.

"An này," Hoàng phá vỡ sự im lặng, giọng cậu tan ra trong không gian. "Cậu có bao giờ ước mình biến mất hẳn không?"

Diệp An dừng xích đu, đôi chân trần chạm xuống nền đất cát. Cô nghiêng đầu suy nghĩ một chút rồi khẽ đáp: "Biến mất thì dễ lắm. Chỉ cần im lặng đủ lâu, cả thế giới sẽ tự động gạch tên cậu ra khỏi danh sách của họ thôi. Nhưng cái khó không phải là biến mất trước mặt người khác, mà là làm sao để không biến mất trước chính mình."

Cậu quay sang nhìn cô. Dưới ánh hoàng hôn đỏ quạch, gương mặt Diệp An trông như một bức tranh sơn dầu đầy những khoảng tối.

"Tớ từng sợ bị lãng quên," Hoàng thú nhận, ánh mắt vô định nhìn lên những đám mây đang trôi chậm. "Tớ sợ nếu mình không giỏi nhất, không cười tươi nhất, không năng nổ nhất, thì vị trí của tớ trong nhà, trong lớp sẽ bị thay thế ngay lập tức. Tớ sống như thể đang chạy đua với một cái bóng mà chính tớ cũng không biết nó là ai."

"Đó là cái bóng của 'Lâm Hoàng hoàn hảo' đấy," Diệp An bước đến, ngồi xuống thảm cỏ cạnh cậu. "Cậu đã nuôi nó quá lớn, đến mức nó ăn thịt luôn cả cậu rồi."

Hoàng bật cười, một tiếng cười nhẹ nhõm. "Cậu nói chuyện lúc nào cũng đáng sợ như vậy sao?"

"Sự thật thì luôn đáng sợ mà."

Họ lại im lặng. Nhưng đây không phải là sự im lặng gượng gạo của hai người lạ, mà là sự im lặng của hai kẻ đồng lõa vừa cùng nhau thực hiện một vụ "đào tẩu" vĩ đại khỏi thực tại. Diệp An lấy từ trong balo ra một hộp màu nước nhỏ và một tập giấy vẽ đã sờn mép. Cô không vẽ cảnh vật, cô chỉ quệt những mảng màu xanh dương đậm chồng lên những lớp màu cam cháy.

"Đang vẽ gì thế?" Hoàng tò mò nhỏm dậy.

"Vẽ cảm giác của buổi chiều hôm nay. Nó có vị mặn của mồ hôi, vị đắng của sự nổi loạn, nhưng lại có màu của tự do."

Hoàng nhìn đôi bàn tay nhỏ nhắn của An đang lướt đi trên mặt giấy. Cậu bất chợt nhận ra mình biết quá ít về cô. Mọi người gọi cô là "bóng ma", là "lập dị", nhưng không ai biết cô có những rung cảm tinh tế đến thế này.

"An này, nếu sau này... tớ không còn là lớp trưởng, không còn là đứa con ngoan, cậu vẫn sẽ ngồi cạnh tớ chứ?"

Cây cọ trên tay An khựng lại. Cô không nhìn cậu, nhưng Hoàng thấy vành tai cô hơi ửng hồng dưới ánh nắng tàn.

"Chỗ ngồi ở bàn cuối vẫn luôn trống mà," cô nói khẽ. "Với lại, tớ thích cái gã trốn học đang nằm đây hơn là cái gã đeo mặt nạ ở trên bục giảng."

Một cảm giác ấm áp nảy nở trong lồng ngực Hoàng, xoa dịu đi những vết thương mà cuộc cãi vã với bố mẹ đã để lại. Cậu cảm thấy mình vừa tìm được một "hốc cây" bí mật để trú ẩn mỗi khi thế giới ngoài kia trở nên quá ồn ào.

Nhưng hạnh phúc của những kẻ nổi loạn thường ngắn chẳng tày gang.

Hoàng với lấy chiếc điện thoại đang tắt nguồn trong túi quần. Cậu đắn đo một hồi rồi nhấn nút khởi động. Vừa có sóng, hàng loạt thông báo nhảy lên như thác đổ. Ba mươi cuộc gọi lỡ từ mẹ. Mười lăm cuộc gọi từ bố. Và vô số tin nhắn từ Mai và nhóm bạn trong lớp.

“Hoàng ơi, thầy chủ nhiệm đang nổi trận lôi đình đấy!” “Bố cậu vừa gọi điện cho tớ, giọng bác ấy đáng sợ lắm. Cậu đang ở đâu thế?” “Về ngay đi Hoàng, mọi chuyện đang tệ hơn cậu tưởng đấy.”

Nụ cười trên môi Hoàng tắt ngấm. Cậu nhìn sang Diệp An, thấy cô cũng đang nhìn mình với ánh mắt thấu hiểu.

"Bão đến rồi à?" An hỏi.

"Ừ. Có lẽ là siêu bão." Hoàng đứng dậy, phủi sạch cỏ khô trên áo. Cậu vươn tay ra phía Diệp An, đỡ cô đứng dậy. "Tớ phải đưa cậu về trước khi trời tối hẳn. Tớ không muốn cậu phải chịu thêm rắc rối nào từ bố tớ nữa."

"Hoàng," Diệp An gọi tên cậu, một lần hiếm hoi cô gọi tên đầy đủ thay vì chỉ gọi là 'kẻ nổi loạn'. "Cậu không cần phải gồng gánh tất cả một mình đâu. Kể cả khi bão tan và mặt đất hoang tàn, tớ vẫn ở đó. Nhớ nhé."

Hoàng gật đầu, siết nhẹ bàn tay cô. Họ đi bộ ra khỏi công viên, quay trở về với thành phố đầy ánh đèn rực rỡ nhưng nghẹt thở. Trên đường đi, Hoàng không còn cảm thấy sợ hãi nữa. Cậu biết rằng tối nay, khi bước vào căn nhà đó, cậu sẽ không còn là một quân cờ ngoan ngoãn.

Cậu sẽ là Lâm Hoàng – một đứa trẻ có những vết nứt, nhưng lần đầu tiên được sống là chính mình.

Khi taxi dừng lại trước cổng nhà Hoàng, cậu thấy xe của bố đã đỗ ở sân. Ánh đèn phòng khách sáng choang, hắt ra những vệt dài lạnh lẽo. Hoàng quay sang Diệp An, khẽ nói: "Hẹn gặp lại ở bàn cuối vào ngày mai."

"Hẹn gặp lại."

Hoàng bước xuống xe, nhìn bóng chiếc taxi khuất dần rồi mới quay người đi vào nhà. Cậu hít một hơi thật sâu, đẩy cánh cửa gỗ nặng nề ra.

"Con về rồi đây."

Trong phòng khách, ông Lâm đang ngồi bất động trên ghế sofa, tay nắm chặt một tập hồ sơ. Bà Hà thì đang sụt sùi khóc trên ghế đối diện. Sự im lặng trong căn nhà lúc này không hề bình yên như ở công viên, nó là sự im lặng trước một đợt sóng thần.

"Con có biết mình vừa làm gì không, Lâm Hoàng?" – Giọng ông Lâm trầm xuống, báo hiệu một cơn thịnh nộ khủng khiếp sắp giáng xuống.

Nhưng khác với mọi khi, Lâm Hoàng không cúi đầu. Cậu đứng thẳng, nhìn thẳng vào mắt bố mình, và nói bằng một tông giọng bình thản nhất từ trước đến nay:

"Con biết. Con vừa mới đi tìm lại nụ cười của chính mình."