MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBàn CuốiChương 7

Bàn Cuối

Chương 7

1,325 từ · ~7 phút đọc

Sáng thứ Sáu, Lâm Hoàng bước vào lớp với một sự chuẩn bị tâm lý cực độ. Cậu đã lường trước được rằng sau cuộc tranh cãi đêm qua, bố cậu sẽ không ngồi yên. Nhưng sự can thiệp của người lớn thường đến theo những cách thức vừa tàn nhẫn lại vừa mang danh nghĩa "vì tương lai của con".

Ngay khi tiếng chuông vào lớp vừa dứt, cô giáo chủ nhiệm bước vào với một xấp danh sách trên tay. Cô nhìn Hoàng với ánh mắt thoáng chút bối rối, rồi nhanh chóng lấy lại vẻ nghiêm nghị thường ngày.

"Trước khi bắt đầu tiết học, cô có một thông báo nhỏ. Để chuẩn bị tốt nhất cho kỳ thi khảo sát và giúp đỡ các bạn hỗ trợ nhau trong học tập, nhà trường đã phê duyệt việc điều chỉnh lại một số vị trí chỗ ngồi. Các em nhìn lên bảng nhé."

Lâm Hoàng nhìn lên màn hình máy chiếu. Tên của cậu đã không còn nằm ở dãy bàn thứ ba, nơi cậu có thể dễ dàng quay xuống nhìn thấy bàn cuối. Cậu bị chuyển hẳn sang dãy bên trái, ngồi cạnh Mai – lớp phó học tập.

Còn Diệp An? Cô vẫn ngồi ở bàn cuối, nhưng người ngồi cạnh cô bây giờ là một nam sinh nghịch ngợm và ồn ào nhất lớp, người vốn dĩ chẳng bao giờ quan tâm đến việc học hay sự tĩnh lặng.

Cả lớp xì xào. Những ánh mắt hướng về phía Hoàng đầy vẻ đắc thắng, đặc biệt là nhóm của Linh. Họ hiểu rằng đây là một đòn trừng phạt ngầm, một cách để đưa "ngôi sao" trở lại quỹ đạo và cô lập "bóng ma".

"Hoàng, cậu chuyển sang đây ngồi đi." – Mai nói, giọng nhẹ nhàng như thể đang an ủi, nhưng trong mắt cô ta không giấu nổi sự thỏa mãn.

Lâm Hoàng đứng chôn chân tại chỗ. Cậu nhìn sang Diệp An. Cô vẫn bình thản, dường như đã đoán trước được điều này từ cái lúc Hoàng nói về việc đập nát "bảo tàng" của gia đình. Cô lặng lẽ thu dọn bút chì, không một lời phản kháng, không một cái nhìn oán trách. Sự bình thản của cô như một lưỡi dao cứa vào lòng tự trọng của Hoàng. Cậu nhận ra, mình càng cố gắng bảo vệ cô theo cách trực diện, người lớn càng có lý do để siết chặt gông cùm.

"Em thưa cô." – Hoàng lên tiếng, giọng cậu vang lên giữa căn phòng đang ồn ào.

"Có chuyện gì sao Hoàng?" – Cô giáo dừng lại.

"Em nghĩ việc sắp xếp này không hợp lý. Mai và em đều là cán bộ lớp, ngồi cạnh nhau sẽ gây lãng phí nguồn lực hỗ trợ các bạn khác. Em muốn được ngồi ở vị trí nào đó có thể giúp đỡ những bạn có học lực yếu hơn."

Cô giáo nhìn Hoàng, rồi thở dài một tiếng thật khẽ. "Đây là yêu cầu trực tiếp từ phụ huynh và đã được Ban giám hiệu thông qua, Hoàng ạ. Cô hy vọng em hiểu cho sự lo lắng của bố mẹ mình."

Câu nói "yêu cầu trực tiếp từ phụ huynh" vang lên như một bản án. Cả lớp im bặt. Hoàng cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại. Bố cậu không chỉ nói suông, ông đã dùng quyền lực của mình để biến lớp học thành một ván cờ mà cậu chỉ là một quân tốt bị điều khiển.

Hoàng không nói thêm lời nào. Cậu xách cặp, bước về phía chỗ ngồi mới cạnh Mai. Nhưng thay vì lấy sách vở ra học, cậu chỉ ngồi im, tay nắm chặt thành nắm đấm dưới gầm bàn.

Suốt bốn tiết học, Hoàng không ghi chép lấy một chữ. Cậu không còn cười, cũng chẳng buồn giả vờ lắng nghe. Cậu ngồi đó, nhưng linh hồn như đã bay đi đâu mất. Mai cố tình bắt chuyện, hỏi cậu về một bài toán khó, nhưng cậu chỉ trả lời bằng những từ đơn lạnh lùng hoặc hoàn toàn im lặng.

Giờ ra chơi, khi đám đông lại bắt đầu kéo về phía bàn lớp trưởng, Hoàng đột ngột đứng dậy. Cậu không đi về phía căn tin, cũng không đi về phía văn phòng Đoàn. Cậu đi thẳng xuống bàn cuối, đứng trước mặt Diệp An.

"Đi với tớ." – Hoàng nói, ngắn gọn và dứt khoát.

Diệp An ngước nhìn cậu, đôi mắt hơi nheo lại. "Cậu lại muốn làm loạn nữa à? Bố cậu sẽ biết đấy."

"Bố tớ đã biết rồi, và tớ cũng chẳng còn gì để mất nữa." – Hoàng đưa tay ra, một hành động táo bạo nhất mà cậu từng làm trước mặt tất cả mọi người. "Một ngày thôi. Tớ cần được thở, Diệp An. Nếu không tớ sẽ nổ tung mất."

Diệp An nhìn bàn tay đang run rẩy của Hoàng. Cô thấy được sự khẩn thiết, sự kiệt sức và cả một chút liều lĩnh của tuổi trẻ trong đôi mắt ấy. Cô khẽ thở dài, rồi đặt bàn tay nhỏ nhắn của mình vào lòng bàn tay cậu.

"Được rồi. Kẻ nổi loạn."

Họ bước ra khỏi lớp trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người. Họ không đi về phía nhà kho cũ – nơi giờ đây có thể đã bị giám sát. Thay vào đó, Hoàng dẫn cô đi về phía tường rào sau trường, nơi có một bụi hoa giấy đỏ rực che khuất một lỗ hổng nhỏ mà cậu đã vô tình phát hiện ra từ năm lớp mười.

Lần đầu tiên trong đời, Lâm Hoàng – học sinh ưu tú, lớp trưởng gương mẫu – chính thức trốn học.

Họ lang thang trên những con phố nhỏ mà họ chưa bao giờ để ý tới. Hoàng tắt nguồn điện thoại, ném sự kỳ vọng của bố mẹ, sự soi mói của bạn bè và cả những bài kiểm tra sắp tới vào một xó xỉnh nào đó trong ký ức.

Họ dừng lại ở một công viên bỏ hoang ngoại ô thành phố. Nơi đây chỉ có tiếng lá xào xạc và tiếng chim hót líu lo, không có loa phóng thanh, không có nụ cười công nghiệp.

"Cảm giác trốn học thế nào?" – Diệp An ngồi trên chiếc xích đu rỉ sét, khẽ đung đưa chân.

Hoàng ngồi xuống thảm cỏ khô, ngửa mặt lên nhìn bầu trời xanh thẳm. "Lạ lắm. Tớ thấy mình... nhẹ hẫng. Giống như vừa trút bỏ được một bộ giáp nặng hàng tấn."

Cậu quay sang nhìn Diệp An. Dưới ánh nắng tự do, trông cô không còn giống một "bóng ma" nữa. Những sợi tóc của cô óng lên màu mật ong, và vết thương trên gối dù vẫn còn băng bó nhưng dường như đã bớt đau.

"Xin lỗi vì đã kéo cậu vào đống rắc rối này." – Hoàng thì thầm.

"Không sao. Tôi cũng thích cảm giác này." – An nhìn xa xăm. "Ngày mai, khi cậu quay lại, mọi thứ sẽ khó khăn hơn đấy. Bố cậu sẽ không bỏ qua đâu."

"Tớ biết." – Hoàng mỉm cười, một nụ cười thật sự, dù nó mang theo chút chua chát. "Nhưng ít nhất, hôm nay tớ đã thắng một ván. Ván cờ này không phải do bố tớ sắp đặt, mà do chính tớ chọn cách rời khỏi bàn cờ."

Họ im lặng bên nhau suốt buổi chiều hôm đó. Không âm nhạc, không tiếng ồn, chỉ có sự hiện diện của hai tâm hồn đang nương tựa vào nhau để tìm lại chính mình.

Hoàng nhận ra rằng, dù ngày mai có ra sao, cậu cũng sẽ không bao giờ để nụ cười của mình bị trễ mất nửa giây nữa. Bởi vì cậu đã tìm thấy một người, người mà dù cậu có khóc, có gục ngã hay có biến mất, vẫn sẽ nhìn thấy cậu rõ ràng nhất giữa đám đông rực rỡ kia.