MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBàn CuốiChương 6

Bàn Cuối

Chương 6

1,112 từ · ~6 phút đọc

Nếu như ở trường, sự "nổi loạn" của Lâm Hoàng chỉ mới dừng lại ở những ánh nhìn lạnh lùng và một vài hành động khác lạ, thì tại nhà, bầu không khí lại mang một sắc thái hoàn toàn khác. Gia đình Lâm Hoàng không phải là một chiến trường ồn ào, nó là một bảo tàng – nơi mọi thứ phải luôn được đặt đúng vị trí, sáng bóng và tĩnh lặng đến mức đáng sợ.

Khi Hoàng bước vào nhà, mùi tinh dầu sả chanh thoang thoảng cùng tiếng nhạc cổ điển nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa cao cấp. Bố cậu, ông Lâm, đang ngồi trên ghế sofa da thật, tay cầm tờ báo kinh tế. Mẹ cậu, bà Hà, đang tỉ mẩn tỉa những cành hoa lan trong lọ sứ. Một khung cảnh bình yên đến hoàn hảo, nhưng với Hoàng, nó giống như một sân khấu kịch mà cậu đã đóng vai chính suốt mười bảy năm qua.

"Hoàng về rồi đấy à con? Sao hôm nay con về muộn thế?" – Bà Hà ngẩng lên, nụ cười hiền hậu thường trực, nhưng ánh mắt lại nhanh chóng quét qua trang phục của con trai để kiểm tra sự chỉn chu.

"Con bận một chút việc ở lớp ạ." – Hoàng trả lời, giọng trầm lặng hơn mọi khi. Cậu không mỉm cười, cũng không hào hứng kể về một thành tích nào đó như thói quen cũ.

Ông Lâm đặt tờ báo xuống, tháo chiếc kính lão ra và nhìn thẳng vào con trai. "Bố nghe cô Mai – mẹ của cái Mai lớp phó – gọi điện nói chiều nay con có chút xích mích với các bạn ở lớp. Nghe bảo con vì một cô bé nào đó mà nói năng không đúng mực?"

Hoàng khựng lại ở chân cầu thang. Cái mạng lưới quan hệ của những "phụ huynh kiểu mẫu" thật đáng kinh ngạc. Một sự việc xảy ra ở góc cuối lớp học lúc ba giờ chiều đã có mặt trên bàn trà của bố cậu lúc sáu giờ tối.

"Không phải xích mích ạ. Con chỉ chấn chỉnh lại thái độ bắt nạt bạn học của một số bạn thôi." – Hoàng quay lại, đối mặt với bố mình.

Ông Lâm nhíu mày. "Chấn chỉnh? Đó là việc của giáo viên. Con là lớp trưởng, con cần phải biết cách hòa giải, giữ vững hình ảnh một tập thể đoàn kết. Việc con đứng về phía một cá nhân lập dị để gây hấn với đa số là một nước đi thiếu khôn ngoan."

"Thiếu khôn ngoan?" – Hoàng lặp lại, cảm thấy một luồng khí nóng trào dâng trong cổ họng. "Vậy đứng nhìn người ta bị bắt nạt, rồi cười nói xã giao như không có gì xảy ra mới là khôn ngoan sao bố?"

Bà Hà vội vàng buông kéo tỉa hoa, bước lại gần con trai, giọng lo lắng: "Hoàng, con sao thế? Bình thường con đâu có gắt gỏng như vậy. Bố chỉ muốn tốt cho con, muốn hồ sơ của con đẹp nhất để cuối năm nộp học bổng thôi. Một vết nhơ về quan hệ cá nhân có thể làm hỏng tất cả."

"Hồ sơ... tất cả những gì bố mẹ quan tâm là cái hồ sơ đó thôi sao?"

Hoàng cảm thấy lồng ngực mình như muốn nổ tung. Chiếc mặt nạ đã vỡ ở trường, giờ đây những mảnh vỡ của nó đang đâm sâu vào chính cậu. Cậu nhận ra rằng, ngay cả trong căn nhà này, mình cũng không được phép "kiệt sức". Cậu phải là một sản phẩm hoàn hảo, một khoản đầu tư sinh lời của gia đình.

"Con mệt rồi. Con lên phòng đây."

"Đứng lại!" – Tiếng ông Lâm đập tay xuống bàn vang lên khô khốc. "Bố mẹ không nuôi con để con trở nên ngang ngạnh thế này. Từ mai, con dừng ngay cái việc tiếp xúc với cô bé kia lại. Bố sẽ trao đổi với giáo viên chủ nhiệm về việc sắp xếp lại vị trí chỗ ngồi trong lớp."

Hoàng không quay đầu lại. Cậu bước nhanh lên lầu, đóng sầm cửa phòng và khóa trái. Cậu ném chiếc cặp sách vào góc tường, rồi đổ ập xuống giường.

Bóng tối bao trùm lấy căn phòng. Trong sự tĩnh lặng này, tiếng tim đập của Hoàng vang lên rõ mồn một. Cậu với lấy chiếc tai nghe chống ồn, nhưng khi định đeo lên, cậu lại khựng lại. Cậu nhớ về chiếc tai nghe rẻ tiền của Diệp An, nhớ về bản nhạc piano không lời đã cứu rỗi cậu vào buổi chiều ấy.

Cậu lấy điện thoại ra, ngón tay run rẩy tìm kiếm tài khoản ẩn danh trên diễn đàn trường. Cậu biết Diệp An có một góc nhỏ trên đó, nơi cô thường đăng những bản ký họa không màu.

“Cậu có ở đó không?” – Hoàng nhắn.

Năm phút. Mười phút.

“Bóng ma thường không biến mất sớm thế đâu.” – Tin nhắn phản hồi hiện lên từ tài khoản mang tên 'Invisible_A'.

Hoàng nằm ngửa ra, nhìn lên trần nhà, ánh sáng từ màn hình điện thoại rọi vào gương mặt mệt mỏi của cậu.

“Hình như tớ vừa đập nát cái bảo tàng của bố mẹ tớ rồi.”

“Cảm giác thế nào?”

“Sợ... nhưng mà dễ thở.”

Ở đầu dây bên kia, tại một căn gác xép nhỏ hẹp chứa đầy mùi màu vẽ, Diệp An khẽ mỉm cười. Cô không nhắn lại ngay. Cô hiểu cái cảm giác của một người vừa thoát ra khỏi một cái kén quá chật chội. Nó đau đớn, nó lạ lẫm, nhưng đó là cách duy nhất để đôi cánh được duỗi dài.

“Ngủ đi, kẻ nổi loạn. Ngày mai thế giới vẫn sẽ quay, và cậu vẫn sẽ phải đối mặt với nó. Nhưng lần này, cậu không cần phải cười một mình nữa.”

Lâm Hoàng nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn đó cho đến khi màn hình tự tắt. Lần đầu tiên sau nhiều năm, cậu không dùng đến thuốc hỗ trợ giấc ngủ. Cậu nhắm mắt lại, trong đầu vang lên giai điệu piano của chiều hôm qua.

Cơn bão trong phòng khách có thể sẽ còn dữ dội hơn vào sáng mai, nhưng ít nhất, Lâm Hoàng đã tìm thấy một bến neo đậu. Một bến neo đậu mang tên sự thật.

Dưới lầu, ông Lâm và bà Hà vẫn đang thì thầm tranh luận về việc làm sao để "đưa con trai trở lại quỹ đạo". Họ không biết rằng, quỹ đạo đó đã vĩnh viễn bị lệch hướng kể từ khi Lâm Hoàng nhìn thấy nụ cười của chính mình trễ mất nửa giây trong gương.