Bệnh viện cũ của tập đoàn Minh Quang hiện lên như một bóng ma khổng lồ giữa cánh đồng hoang. Những mảng tường bong tróc, những ô cửa kính vỡ nát tạo nên những cái hố đen ngòm như muốn nuốt chửng bất cứ ai dám bước vào. Tần Liêm và Úc Thanh tiến vào bằng lối cửa sau dành cho xe cứu thương. Ánh đèn pin quét qua những dãy giường bệnh rỉ sét, những lọ thuốc vỡ nát nằm rải rác trên sàn nhà lạnh lẽo.
Họ tìm thấy lối vào phòng giải phẫu cũ nằm sâu dưới tầng hầm thứ hai. Nơi đây khác hẳn với sự hoang tàn bên trên; nó sạch sẽ một cách đáng sợ, nồng nặc mùi hóa chất formalin. Giữa phòng là một chiếc bàn giải phẫu cổ điển bằng đá cẩm thạch, trên đó đặt một bộ hài cốt đã được làm sạch một cách hoàn hảo. Úc Thanh bước tới, đôi bàn tay đeo găng cao su của anh run nhẹ khi chạm vào những dải xương sườn trắng ởn. Bằng trực giác và kiến thức chuyên môn, anh nhận ra ngay lập tức: đây chính là di cốt của cha mình.
Kẻ sát nhân – hay đúng hơn là kẻ điều hành cuộc chơi này – đã quật mộ giáo sư Úc Trình và đưa hài cốt về đây như một sự khiêu khích tột cùng. Úc Thanh đứng im lìm, hơi thở anh trở nên gấp gáp. Tần Liêm lập tức bước tới từ phía sau, ôm chặt lấy bờ vai đang run rẩy của Úc Thanh. Anh không nói lời nào, chỉ dùng lồng ngực ấm nóng của mình làm điểm tựa cho người bác sĩ. Anh biết, lúc này mọi lời nói đều vô nghĩa trước nỗi đau của sự xúc phạm linh hồn người quá cố.
Sau vài phút trấn tĩnh, chuyên nghiệp của Úc Thanh trỗi dậy. Anh bắt đầu kiểm tra bộ hài cốt dưới ánh đèn tia cực tím mang theo. Anh phát hiện ra trên đốt sống cổ thứ hai có một vết rạn li ti, hình thù hoàn toàn trùng khớp với nhát đâm của loại vũ khí đã giết chết nạn nhân ở cảng biển. Sự thật hiển lộ: cha anh không tự sát, ông đã bị giết bởi chính phương thức mà Lâm Viễn đang sử dụng hiện nay. Điều này có nghĩa là Lâm Viễn không phải kẻ khởi xướng, hắn chỉ là một kẻ kế thừa sự tàn bạo từ một "bậc thầy" khác vẫn còn ẩn mình trong bóng tối.
Sự thăng hoa của cảm xúc đạt đến đỉnh điểm khi Úc Thanh quay lại nhìn Tần Liêm. Trong đôi mắt ấy không chỉ có nỗi đau, mà có một ngọn lửa ý chí rực cháy. Anh đưa bàn tay vẫn còn đeo găng cao su áp lên má Tần Liêm. Lớp cao su lạnh lẽo, nhưng hơi ấm từ lòng bàn tay Úc Thanh lại xuyên qua nó, thấm sâu vào da thịt Tần Liêm. Đó là cái chạm của sự tin tưởng tuyệt đối, của tình yêu nảy sinh từ bùn lầy của tội ác. Tần Liêm không kìm lòng được, anh cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự thề nguyện lên trán Úc Thanh.
Họ không có thời gian để chìm đắm trong cảm xúc quá lâu. Một tiếng động cơ khí vang lên, hệ thống loa phóng thanh của bệnh viện bỗng phát ra tiếng cười khàn đục của một người đàn ông lớn tuổi. Đó không phải Lâm Viễn. Đó là giọng của vị quan chức mà họ hằng nghi ngờ. Ông ta thừa nhận mình là người đã "dọn dẹp" giáo sư Úc Trình năm xưa để bảo vệ lợi ích của tập đoàn. Ông ta thách thức Tần Liêm và Úc Thanh có thể rời khỏi đây sống sót khi hệ thống khí gây mê nồng độ cao đang bắt đầu được bơm vào phòng.
Tần Liêm lập tức hành động. Anh dùng báng súng đập vỡ lớp kính cường lực của hệ thống thông gió, đồng thời kéo Úc Thanh nằm xuống sàn nhà, nơi nồng độ khí thấp nhất. Anh cởi chiếc áo khoác dày của mình, bọc kín đầu cho Úc Thanh, còn bản thân mình thì nén thở để tìm lối thoát. Giữa làn khói mờ ảo và hơi thở khó nhọc, Tần Liêm tìm thấy một đường ống dẫn chất thải y tế đủ lớn để một người chui qua. Anh đẩy Úc Thanh vào trước, dù Úc Thanh kịch liệt phản đối vì muốn anh đi trước.
Cuối cùng, bằng sức mạnh và sự quyết đoán, Tần Liêm đã đưa cả hai thoát ra ngoài ngay trước khi một vụ nổ nhỏ phá hủy toàn bộ tầng hầm, xóa sạch bộ hài cốt và mọi dấu vết. Đứng giữa cánh đồng hoang dưới cơn mưa tuyết, Úc Thanh gục vào lòng Tần Liêm mà khóc – lần đầu tiên anh khóc kể từ khi cha mất. Tần Liêm siết chặt anh, đôi bàn tay thô ráp vuốt ve mái tóc ướt đẫm của người yêu. Hơi ấm sau lớp găng tay cao su, hơi ấm giữa hai trái tim giữa đêm đông giá rét, chính là minh chứng cho một tình yêu đẹp và kiên cường nhất mà họ từng biết.
Họ biết rằng, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu, và kẻ thù không chỉ là một cá nhân mà là một hệ thống. Nhưng với hơi ấm còn sót lại trên làn da, họ sẵn sàng đối mặt với tất cả.