Thành phố S chìm vào một đợt rét nàng Bân muộn màng. Những cơn gió mùa đông bắc rít qua các kẽ lá, mang theo cái lạnh tê tái thấm vào da thịt. Tại phòng hồ sơ lưu trữ của Cục cảnh sát, không gian tĩnh mịch đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng bụi rơi trên những trang giấy đã ố vàng. Tần Liêm ngồi đó, bao quanh anh là những chồng tài liệu cao ngất ngưởng về vụ án "Dược phẩm Minh Quang" mười lăm năm trước – một vụ án mà cha của Úc Thanh, giáo sư Úc Trình, được cho là đã tự sát sau khi bê bối thử nghiệm lâm sàng bị bại lộ.
Tần Liêm dùng đầu ngón tay thô ráp miết nhẹ lên tấm ảnh cũ của giáo sư Úc Trình. Anh nhận ra sự tương đồng kinh ngạc giữa hai cha con, đặc biệt là ánh mắt kiên định đến mức cố chấp đối với sự thật. Tuy nhiên, càng đi sâu vào các chi tiết khám nghiệm hiện trường năm đó, Tần Liêm càng nhận ra những điểm bất thường mà chỉ một người có kinh nghiệm hình sự lão luyện như anh mới thấy được: các vết hoen tử thi không khớp với tư thế treo cổ. Có kẻ đã dàn dựng cái chết của giáo sư, và kẻ đó chắc chắn có kiến thức pháp y bậc thầy.
Đúng lúc đó, cửa phòng hồ sơ mở ra. Úc Thanh bước vào, trên tay là một sấp tài liệu mới. Ánh sáng mờ nhạt của căn phòng làm nổi bật dáng vẻ thanh mảnh nhưng đầy vẻ sương gió của anh. Thấy Tần Liêm đang xem hồ sơ của cha mình, Úc Thanh khựng lại một chút, nhưng rồi anh bước tới, ngồi xuống bên cạnh. Anh không trách móc, chỉ lặng lẽ nhìn vào tấm ảnh cũ, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng nỗi đau bị kìm nén suốt nhiều năm. Anh nói rằng, đó là lý do duy nhất khiến anh chọn con dao mổ thay vì ống nghiệm nghiên cứu – anh muốn tự tay mổ xẻ sự dối trá đã bao trùm lên cuộc đời cha mình.
Tần Liêm xoay ghế lại, đối diện với Úc Thanh. Anh nắm lấy đôi bàn tay đang hơi run rẩy của người bác sĩ, truyền vào đó hơi ấm và sự vững chãi của mình. Anh hứa rằng, dù kẻ đứng sau là ai, dù thế lực đó có lớn mạnh đến đâu, anh cũng sẽ cùng Úc Thanh lật lại vụ án này. Sự thấu cảm giữa hai người đàn ông trưởng thành lúc này đã vượt xa mức đồng nghiệp; nó là sự cộng hưởng của hai linh hồn cùng mang những vết thương từ quá khứ, đang nương tựa vào nhau để tìm kiếm ánh sáng.
Bất ngờ, điện thoại của Tần Liêm rung lên. Một tin nhắn ẩn danh được gửi tới với một địa chỉ IP thuộc về bệnh viện cũ đã bị bỏ hoang của tập đoàn Minh Quang. Kèm theo đó là một dòng chữ: "Sự thật luôn để lại dấu vết trong xương cốt". Úc Thanh nhìn dòng chữ, đôi mắt anh nheo lại. Anh nhận ra đây là mật mã mà cha anh thường dùng trong các bài giảng về giải phẫu học. Bóng ma của quá khứ không còn lẩn khuất nữa, nó đang trực tiếp mời gọi họ vào hang ổ của mình.
Đêm đó, họ không chờ đợi sự phê duyệt của cấp trên. Tần Liêm lái chiếc xe jeep cũ, cùng Úc Thanh lao đi trong màn mưa tuyết. Trên xe, họ ít nói, nhưng sự giao thoa cảm xúc lại cực kỳ mạnh mẽ. Tần Liêm thi thoảng lại đưa tay sang siết nhẹ tay Úc Thanh, như muốn nhắc nhở rằng anh vẫn luôn ở đây. Úc Thanh tựa đầu vào cửa kính, nhìn những ánh đèn lùi dần phía sau, trong lòng anh là một sự bình yên lạ kỳ giữa cơn bão tố sắp tới. Anh biết, dù kết quả có ra sao, anh không còn phải đối mặt với bóng ma quá khứ một mình nữa.