MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Di Ngôn Không ChữChương 2: Ngôn ngữ từ những vết thương

Bản Di Ngôn Không Chữ

Chương 2: Ngôn ngữ từ những vết thương

1,489 từ · ~8 phút đọc

Sau cuộc gặp gỡ đầy ám ảnh tại phòng pháp y, Tần Liêm quay trở lại văn phòng với một tâm thế hoàn toàn khác. Mẩu giấy tìm thấy trong bụng nạn nhân không chỉ là một lời thách thức, mà còn là một manh mối quan trọng dẫn dắt họ vào một mê cung tâm lý phức tạp. Anh dành cả đêm để tra cứu hồ sơ của các vụ án có phương thức tương tự trong vòng mười năm trở lại đây. Những trang tài liệu giấy đen mực trắng, những con số khô khan về vụ án dần hiện ra trước mắt anh, nhưng không có bất kỳ vụ nào trùng khớp với sự tinh vi của nhát đâm vào hành tủy kia.

Sáng sớm hôm sau, sương mù vẫn chưa tan, Tần Liêm đã đứng trước cửa phòng làm việc của Úc Thanh. Anh mang theo một túi bánh bao nóng và hai hộp sữa đậu nành, một thói quen quan tâm người khác theo kiểu thô lỗ nhưng chân thành của anh. Úc Thanh dường như đã ở lại phòng thí nghiệm cả đêm, đôi mắt anh hơi trũng sâu nhưng sự tỉnh táo vẫn duy trì ở mức tuyệt đối. Anh nhận lấy túi đồ ăn, khẽ gật đầu rồi ra hiệu cho Tần Liêm vào trong.

Căn phòng của Úc Thanh được sắp xếp gọn gàng đến mức cực đoan. Sách về giải phẫu, độc chất học và bệnh lý học được phân loại theo bảng chữ cái và kích thước. Trên bàn làm việc không có một hạt bụi, chỉ có một chiếc kính hiển vi soi nổi hiện đại và những lam kính được đánh số cẩn thận. Tần Liêm ngồi xuống chiếc ghế đối diện, bắt đầu trình bày về những gì mình tìm được. Anh nghi ngờ kẻ sát nhân có kiến thức y khoa cực kỳ cao, thậm chí có thể là một bác sĩ phẫu thuật hoặc một nghiên cứu viên sinh học.

Úc Thanh lắng nghe, bàn tay anh xoay nhẹ chiếc bút máy một cách nhịp nhàng. Anh bổ sung rằng nhát đâm kia không chỉ đòi hỏi sự chính xác về vị trí, mà còn phải có một lực tác động cực mạnh và dứt khoát. Người thực hiện phải rất tự tin vào cấu trúc xương của con người. Anh lấy ra một tấm phim X quang chụp vùng cổ của nạn nhân, dùng bút chỉ vào một vết nứt nhỏ li ti trên đốt sống cổ thứ nhất. Anh giải thích rằng đây là dấu hiệu của việc nạn nhân bị cố định đầu bằng một thiết bị kẹp cơ học trước khi bị hành quyết.

Tần Liêm cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Điều này có nghĩa là hiện trường container ở cảng biển chỉ là nơi vứt xác, còn vụ giết người diễn ra ở một phòng thí nghiệm hoặc một hầm kín được trang bị đầy đủ dụng cụ. Anh đập mạnh tay xuống bàn, thề rằng sẽ lục tung cả thành phố này để tìm ra cái lò mổ đội lốt phòng khám đó. Úc Thanh nhìn anh, ánh mắt không hề dao động trước cơn giận của đối phương, anh nhắc nhở Tần Liêm rằng sự nóng nảy sẽ che mờ phán đoán, và cái họ cần bây giờ là tìm ra mối liên hệ giữa mảnh giấy và nạn nhân.

Hai người quyết định đến trường đại học nơi nạn nhân từng theo học. Tại đây, họ bắt đầu đi sâu vào các mối quan hệ xã hội của sinh viên này. Qua những cuộc trò chuyện với giáo sư và bạn học, một chân dung mới về nạn nhân hiện ra. Không chỉ là một thiên tài hóa học, cậu ta còn tham gia vào một dự án nghiên cứu bí mật về các chất ức chế thần kinh dưới sự tài trợ của một tập đoàn dược phẩm lớn.

Tần Liêm bắt đầu thể hiện bản lĩnh của một đội trưởng hình sự lão luyện. Anh nhận ra sự lúng túng trong ánh mắt của vị giáo sư hướng dẫn khi nhắc đến dự án này. Anh không tra hỏi ngay lập tức mà dùng những đòn tâm lý sắc bén, ép đối phương phải tiết lộ rằng có một thành viên khác trong nhóm nghiên cứu đã xin nghỉ việc đột ngột cách đây một tháng. Người này tên là Lâm Viễn, một bác sĩ nội trú xuất sắc nhưng có tính cách lập dị.

Trong khi Tần Liêm bận rộn với các thủ tục hành chính để lấy lệnh khám xét, Úc Thanh lại lặng lẽ tách ra để kiểm tra phòng thí nghiệm của trường. Anh bước đi giữa những dãy bàn thí nghiệm, mùi hóa chất đặc trưng gợi cho anh nhớ về những ngày đầu tiên bước chân vào ngành y. Anh dừng lại trước một tủ kính chứa các mẫu bệnh phẩm, ánh mắt dừng lại ở một lọ dung dịch bị đặt sai vị trí. Bằng kinh nghiệm của một chuyên gia pháp y, anh nhận ra đó là một loại thuốc thử dùng để phát hiện vết máu đã bị tẩy rửa bằng hóa chất mạnh.

Úc Thanh dùng đèn tia cực tím chiếu lên sàn nhà phía dưới tủ kính đó. Những vết đốm màu xanh huỳnh quang hiện lên mờ nhạt, dấu vết của một cuộc vật lộn đã được che đậy một cách tinh vi. Anh lập tức gọi điện cho Tần Liêm. Khi Tần Liêm chạy đến, anh thấy Úc Thanh đang đứng giữa căn phòng tối, ánh sáng xanh từ đèn UV chiếu lên khuôn mặt anh tạo nên một vẻ đẹp ma mị và nghiêm trang. Úc Thanh chỉ tay xuống sàn và nói rằng đây chính là hiện trường thứ nhất.

Sự phối hợp giữa họ ngày càng trở nên nhịp nhàng. Tần Liêm lo phần hành động và áp chế, còn Úc Thanh là bộ não phân tích mọi chi tiết nhỏ nhất. Họ dành thêm nhiều giờ đồng hồ tại phòng thí nghiệm đó. Tần Liêm nhìn Úc Thanh làm việc, anh nhận ra rằng người đàn ông này không hề lạnh lùng như vẻ bề ngoài. Anh thấy Úc Thanh khẽ thở dài khi nhặt được một chiếc khuy áo của nạn nhân bị rơi vào kẽ gạch. Đó là sự thương xót dành cho một sự sống bị tước đoạt, một sự thấu cảm sâu sắc mà chỉ những người thường xuyên tiếp xúc với cái chết mới có được.

Tối muộn, khi cả hai đều đã kiệt sức, họ ngồi lại với nhau trong chiếc xe jeep của Tần Liêm. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mui xe tạo nên một không gian riêng tư hiếm hoi. Tần Liêm đưa cho Úc Thanh một chai nước, anh hỏi tại sao một người tài năng như anh lại chọn làm pháp y, một công việc hằng ngày phải đối mặt với sự thối rữa và đau thương. Úc Thanh im lặng hồi lâu, anh nhìn ra màn mưa mờ ảo bên ngoài cửa kính, giọng nói trầm lắng vang lên.

Anh trả lời rằng người sống có thể nói dối, nhưng người chết thì không. Trong thế giới của anh, sự thật luôn thuần khiết nhất. Anh muốn là người cuối cùng bảo vệ danh dự cho họ, để họ không phải ra đi trong sự câm lặng oan khiên. Tần Liêm nhìn nghiêng khuôn mặt của Úc Thanh, ánh đèn đường lướt qua làm nổi bật những đường nét thanh tú nhưng kiên định. Anh cảm thấy trái tim mình lỗi nhịp một nhịp, không phải vì sợ hãi tội phạm, mà vì một sự rung động kỳ lạ trước tâm hồn của người bên cạnh.

Anh vươn tay định vuốt lại lọn tóc rủ xuống trán của Úc Thanh, nhưng rồi khựng lại giữa chừng. Anh chỉ nhẹ nhàng nói rằng bác sĩ Úc cũng nên quan tâm đến bản thân mình một chút, vì người sống cũng cần được bảo vệ. Úc Thanh khẽ chớp mắt, một thoáng ngạc nhiên hiện lên rồi biến mất nhanh chóng. Anh không né tránh, cũng không phản bác, chỉ để lại một nụ cười nhạt nhòa đến mức gần như không thể thấy.

Vụ án vẫn còn đó, những bóng đen vẫn đang rình rập, nhưng trong không gian chật hẹp của chiếc xe cũ kỹ, một sợi dây liên kết vô hình đã được thắt chặt. Họ biết rằng ngày mai sẽ còn khốc liệt hơn, với những ca giải phẫu phức tạp và những cuộc truy đuổi sinh tử, nhưng ít nhất lúc này, họ không còn cô độc trên con đường đi tìm công lý. Chương tiếp theo của vụ án sắp mở ra, và ngôn ngữ của những vết thương sẽ dẫn lối họ đến tận cùng của sự thật.