Căn phòng giải phẫu của Cục cảnh sát thành phố vào lúc hai giờ sáng im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường và tiếng rì rì đều đặn từ hệ thống thông gió. Ánh đèn huỳnh quang cường độ cao đổ xuống mặt bàn inox sáng loáng, tạo nên một bầu không khí vô trùng và lạnh lẽo. Úc Thanh đứng đó, tĩnh lặng như một bức tượng, đôi mắt anh dán chặt vào những mẫu mô được đặt dưới kính hiển vi điện tử.
Cánh cửa thép nặng nề bật mở, Tần Liêm bước vào, mang theo luồng gió lạnh từ hành lang và mùi thuốc lá nồng đượm vẫn còn vương trên vạt áo. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng tựa lưng vào bức tường ốp gạch men trắng, quan sát bóng lưng gầy guộc nhưng vô cùng vững chãi của người bác sĩ. Anh biết Úc Thanh đã ở đây liên tục mười tám tiếng đồng hồ kể từ khi họ tìm thấy hiện trường thứ nhất tại trường đại học. Sự tận tụy của đối phương khiến Tần Liêm vừa nể phục, vừa có một chút xót xa mà chính anh cũng chưa thể lý giải.
Sau một hồi lâu, Úc Thanh mới rời mắt khỏi thị kính. Anh tháo lớp khẩu trang y tế, để lộ gương mặt nhợt nhạt vì thiếu ngủ nhưng ánh mắt vẫn sắc lẹm. Anh chỉ tay vào màn hình máy tính đang hiển thị những cấu trúc tế bào bị biến dạng một cách kỳ lạ. Anh giải thích cho Tần Liêm rằng chất độc Cyanide được tìm thấy trong cơ thể nạn nhân không phải là dạng công nghiệp thông thường, mà là một hợp chất được tinh chế và phối trộn với một loại dẫn xuất protein đặc biệt.
Loại dẫn xuất này có tác dụng làm chậm quá trình phân hủy của chất độc, đồng thời khiến cho các vết hoen tử thi biến đổi chậm hơn so với bình thường. Điều này giải thích tại sao ước tính thời gian tử vong ban đầu có sự sai lệch nhỏ. Tần Liêm nhíu mày, anh tiến lại gần bàn giải phẫu, nơi thi thể nạn nhân đã được phủ một tấm khăn xanh. Anh hỏi một cách trầm thấp rằng kẻ sát nhân làm điều này để làm gì, để đánh lạc hướng cảnh sát hay còn một mục đích nào khác tàn độc hơn.
Úc Thanh khẽ thở dài, đôi bàn tay đeo găng cao su của anh nhẹ nhàng lật một trang báo cáo. Anh cho rằng kẻ này đang thực hiện một dạng "thí nghiệm sống". Hắn muốn kéo dài quá trình đau đớn của nạn nhân nhưng lại muốn giữ cho thi thể ở trạng thái "hoàn hảo" nhất có thể sau khi chết. Đây là biểu hiện của một kẻ mắc chứng cuồng kiểm soát và có sự sùng bái bệnh hoạn đối với cái chết.
Tần Liêm siết chặt nắm đấm, những đường gân xanh nổi lên trên cánh tay rắn chắc. Anh chia sẻ thông tin mới nhất từ đội điều tra: Lâm Viễn, vị bác sĩ nội trú mất tích, từng có tiền sử bị đình chỉ học tập vì thực hiện những thí nghiệm trái phép trên động vật. Hắn ta luôn ám ảnh bởi việc "đóng băng" khoảnh khắc con người bước qua ranh giới sinh tử. Hiện tại, lệnh truy nã toàn quốc đã được ban bố, nhưng Lâm Viễn giống như một giọt nước tan vào biển cả, không để lại bất kỳ dấu vết kỹ thuật số nào.
Trong không gian đặc quánh mùi hóa chất, Tần Liêm đột nhiên bước tới, bàn tay anh đặt nhẹ lên vai Úc Thanh. Cảm giác qua lớp áo choàng mỏng là một bờ vai hơi run vì mệt mỏi nhưng lại cứng cỏi vô cùng. Anh nói bằng giọng khàn đặc, yêu cầu Úc Thanh đi nghỉ ngơi, vì nếu bác sĩ ngã xuống thì ai sẽ là người giải mã những bước tiếp theo của tên điên kia. Úc Thanh hơi khựng lại trước sự tiếp xúc thân thể bất ngờ này, anh không đẩy tay Tần Liêm ra, chỉ khẽ nghiêng đầu nhìn vào đôi mắt chứa đầy sự chân thành của đối phương.
Úc Thanh nói rằng anh cần phải hoàn thành nốt xét nghiệm độc chất trên tủy sống. Tần Liêm không cho phép anh từ chối, anh trực tiếp lấy chiếc áo khoác dày của mình choàng lên người Úc Thanh, rồi kéo chiếc ghế xoay lại, ấn người kia ngồi xuống. Anh khẳng định rằng mình sẽ ở đây canh gác, nếu có kết quả máy tính sẽ báo chuông, còn bây giờ bác sĩ phải chợp mắt ít nhất ba tiếng.
Sự kiên quyết của Tần Liêm khiến Úc Thanh không thể phản kháng. Anh tựa đầu vào thành ghế, cảm nhận hơi ấm và mùi hương bạc hà pha lẫn chút thuốc lá từ chiếc áo khoác của Tần Liêm bao bọc lấy mình. Trong cơn mơ màng, anh nghe thấy tiếng bước chân trầm ổn của Tần Liêm đi tới đi lui trong phòng, tiếng anh gọi điện thoại điều phối công việc với giọng điệu nhỏ nhất có thể để không làm thức tỉnh không gian này.
Đó là một đêm kỳ lạ nhất trong cuộc đời làm pháp y của Úc Thanh. Giữa những tử thi lạnh lẽo và những sự thật tàn khốc, anh lại tìm thấy một sự an tâm lạ thường từ một người đàn ông vốn dĩ xa lạ. Sự im lặng trong phòng giải phẫu lúc này không còn mang vẻ chết chóc, mà là sự tĩnh lặng của một bến đỗ bình yên giữa cơn bão tố của tội ác.
Khi ánh bình minh đầu tiên xuyên qua lớp kính mờ của tầng hầm, máy tính phát ra tiếng bíp đều đặn. Úc Thanh tỉnh dậy, thấy Tần Liêm đang gục đầu bên mép bàn làm việc của mình, một tay anh vẫn còn nắm lấy gấu áo khoác mà Úc Thanh đang mặc. Một cảm giác ấm áp nảy nở trong lòng người bác sĩ vốn đã quen với sự cô độc. Anh không đánh thức Tần Liêm, chỉ lặng lẽ nhìn bản kết quả hiện trên màn hình. Mắt anh nheo lại khi thấy một tọa độ địa lý được mã hóa ẩn bên trong cấu trúc chuỗi hóa học của chất độc. Kẻ sát nhân đang mời gọi họ đến với màn kịch tiếp theo.