Tọa độ mà Úc Thanh tìm thấy dẫn họ đến một khu nhà kho bỏ hoang nằm ở vùng ngoại ô phía Bắc, nơi từng là một nhà máy chế biến hóa dược đã bị đóng cửa từ lâu do ô nhiễm môi trường. Tần Liêm lập tức huy động toàn bộ lực lượng đặc nhiệm, không khí chiến đấu bao trùm cả đội hình sự. Anh kiểm tra súng ngắn, mặc áo chống đạn, khuôn mặt hiện lên vẻ sát khí thường thấy của một đội trưởng thiện chiến.
Tuy nhiên, khi chuẩn bị xuất phát, anh thấy Úc Thanh cũng đã chuẩn bị sẵn túi cứu thương và bộ dụng cụ khám nghiệm di động. Tần Liêm định ngăn cản vì hiện trường có thể cực kỳ nguy hiểm, nhưng Úc Thanh chỉ nhìn anh với ánh mắt kiên định, anh nói rằng nếu có nạn nhân mới, mỗi giây đều là mạng sống, và nếu có bằng chứng cần thu thập ngay lập tức, không ai làm tốt hơn anh. Tần Liêm thở dài, anh đưa cho Úc Thanh một chiếc áo chống đạn loại nhẹ và yêu cầu bác sĩ phải luôn đi sát sau lưng mình.
Khu nhà kho hiện ra dưới bầu trời xám xịt, những mảng tường bong tróc và cỏ dại mọc lút đầu người. Tần Liêm ra hiệu cho đồng đội bao vây các lối thoát, còn anh và Úc Thanh cùng hai cảnh sát khác tiến vào cửa chính. Bên trong nhà kho, mùi ẩm mốc quyện với mùi hóa chất nồng nặc khiến người ta buồn nôn. Ánh đèn pin quét qua những thùng sắt rỉ sét, tạo nên những cái bóng đen dài ngoằn ngoèo trên tường.
Họ tìm thấy một căn hầm ngầm được gia cố bằng cửa thép hiện đại. Khi Tần Liêm dùng mìn định hướng phá cửa, hiện lên trước mắt họ không phải là một hang ổ tội phạm lộn xộn, mà là một phòng thí nghiệm vô trùng với đầy đủ trang thiết bị y tế đắt tiền. Giữa phòng là một bàn phẫu thuật, trên đó có một người đàn ông trung niên đang thoi thóp, cơ thể bị nối với hàng loạt ống truyền và máy theo dõi nhịp tim.
Úc Thanh lập tức lao tới, quên mất cả nguy hiểm xung quanh. Anh kiểm tra các thông số trên máy monitor, nhíu mày khi thấy nhịp tim nạn nhân đang ở mức báo động. Anh nhanh chóng rút kim tiêm, thực hiện một thao tác giải độc cấp cứu ngay tại chỗ với sự chính xác tuyệt đối. Tần Liêm đứng canh gác, súng trong tay luôn sẵn sàng, ánh mắt anh vừa cảnh giác xung quanh vừa không quên để mắt đến bóng dáng đang bận rộn của Úc Thanh.
Ở góc phòng, một chiếc tivi cũ bỗng nhiên bật sáng. Gương mặt của Lâm Viễn xuất hiện trên màn hình, hắn cười một cách điên dại nhưng thanh âm lại vô cùng điềm tĩnh. Hắn khen ngợi sự nhanh nhạy của cảnh sát, đặc biệt là tài năng của bác sĩ Úc Thanh. Hắn nói rằng nạn nhân trên bàn chính là kẻ đã từng ăn chặn kinh phí nghiên cứu của hắn, và hôm nay hắn muốn cho họ thấy "vẻ đẹp của sự giải thoát".
Ngay lập tức, một tiếng tít dài vang lên từ hệ thống điều khiển. Bình chứa hóa chất phía trên bàn phẫu thuật bắt đầu xả một loại khí màu tím nhạt. Úc Thanh nhận ra đó là khí Clo hóa cao, cực độc nếu hít phải. Anh hét lên bảo mọi người rút lui, nhưng bản thân anh vẫn cố gắng tháo các chốt khóa cố định nạn nhân để đưa người đi cùng.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Tần Liêm không ngần ngại lao vào làn khí độc. Anh dùng sức mạnh cơ bắp phi thường phá tan chiếc khóa sắt, rồi vác nạn nhân lên vai. Một tay anh nắm lấy cổ tay Úc Thanh, kéo mạnh người bác sĩ ra phía cửa. Tiếng nổ lớn vang lên từ phía sau khi hệ thống tự hủy của phòng thí nghiệm được kích hoạt. Lửa và khói bốc lên ngùn ngụt.
Ra đến bãi cỏ trống bên ngoài, tất cả đều ngã xuống thở dốc. Tần Liêm ho sặc sụa vì hít phải một ít khói, nhưng việc đầu tiên anh làm là kiểm tra xem Úc Thanh có bị thương ở đâu không. Anh nắm chặt vai Úc Thanh, giọng nói lộ rõ sự lo lắng xen lẫn giận dữ, anh mắng bác sĩ tại sao lại liều mạng như vậy. Úc Thanh nhìn anh, khuôn mặt lấm lem vệt khói nhưng đôi mắt vẫn sáng rực, anh đáp trả rằng đó là trách nhiệm của người làm ngành y.
Sự bướng bỉnh của cả hai chạm nhau giữa không gian đầy khói lửa. Nhưng rồi, sự giận dữ của Tần Liêm tan biến khi anh thấy bàn tay Úc Thanh đang run rẩy vì phản ứng sinh lý sau căng thẳng. Anh nhẹ nhàng nắm lấy đôi bàn tay ấy, dùng đôi tay thô ráp của mình bao bọc lấy chúng để giữ ấm. Anh nói bằng một giọng trầm thấp, hứa rằng từ nay về sau sẽ không để Úc Thanh phải đối mặt với nguy hiểm một mình nữa.
Nạn nhân được cứu sống, nhưng Lâm Viễn đã trốn thoát qua một lối hầm bí mật trước đó. Tuy nhiên, tại hiện trường, Úc Thanh đã kịp thu giữ một mẫu dung dịch kỳ lạ mà hắn đang thử nghiệm. Những mảnh vỡ của sự thật bắt đầu được ghép lại, hé lộ một âm mưu lớn hơn liên quan đến các tập đoàn dược phẩm đa quốc gia.
Về đến trụ sở, khi bóng đêm lại một lần nữa buông xuống, Tần Liêm và Úc Thanh ngồi lại trong văn phòng đội hình sự. Trên bàn là hai bát mì tôm bốc khói nghi ngút. Họ không còn tranh luận, không còn giữ khoảng cách. Họ chia sẻ với nhau về những suy luận mới, về những nỗi sợ hãi và cả những hy vọng mong manh. Tình cảm của hai người đàn ông trưởng thành không cần đến những lời tán tỉnh hoa mỹ, nó được xây dựng trên nền tảng của sự sinh tử có nhau, của sự tôn trọng sự nghiệp và linh hồn của đối phương.
Tần Liêm nhìn Úc Thanh ăn mì, một cảm giác bình yên kỳ lạ len lỏi vào tim. Anh biết rằng cuộc chiến với Lâm Viễn và những thế lực đứng sau sẽ còn rất dài và cam go, nhưng chỉ cần có người đàn ông này bên cạnh, anh tin rằng không có bóng tối nào là không thể xuyên thủng. Úc Thanh ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Tần Liêm, anh không tránh né mà khẽ gật đầu, một sự ngầm thừa nhận cho một mối quan hệ đã vượt xa mức đồng nghiệp thông thường.