Cơn bão từ biển Đông tràn vào thành phố, mang theo những luồng gió rít gào qua khe cửa sổ của Cục cảnh sát. Bên trong phòng làm việc của đội hình sự, không khí cũng căng thẳng không kém. Vụ nổ ở nhà kho ngoại ô không chỉ làm mất dấu Lâm Viễn mà còn để lại một mớ hỗn độn về pháp lý khi tập đoàn dược phẩm liên quan bắt đầu gây áp lực lên cấp trên. Tần Liêm ngồi trước đống hồ sơ, điếu thuốc trên tay đã cháy đến tận đầu lọc nhưng anh vẫn không buồn dập tắt. Tâm trí anh lúc này không nằm ở những báo cáo vô hồn, mà đang đặt ở căn phòng cuối hành lang tầng hầm, nơi có một người bác sĩ vẫn đang miệt mài với những ống nghiệm.
Úc Thanh đang thực hiện một ca xét nghiệm vi sinh phức tạp trên mẫu dung dịch thu được từ hiện trường. Ánh đèn lạnh lẽo của phòng thí nghiệm chiếu xuống gò má gầy guộc của anh, tạo nên một vẻ đẹp thanh khiết nhưng cũng đầy cô độc. Sau khi hoàn tất quy trình ly tâm, Úc Thanh nhẹ nhàng tháo găng tay, anh vươn vai một cái, cảm nhận sự rã rời của từng đốt sống cổ. Đột nhiên, mùi cà phê Arabica nồng nàn lan tỏa trong không gian vô trùng.
Tần Liêm đứng đó từ lúc nào, trên tay là hai ly sứ thay vì ly giấy mua ngoài tiệm. Anh bước tới, đặt ly cà phê xuống bàn, ánh mắt lướt qua những thông số trên màn hình máy tính rồi dừng lại trên khuôn mặt Úc Thanh. Anh nhận ra dưới bọng mắt của người bác sĩ đã hằn lên những vệt xanh xao. Một sự thôi thúc kỳ lạ khiến Tần Liêm đưa tay lên, ngón cái thô ráp khẽ lướt qua gò má của Úc Thanh. Cảm giác da thịt mịn màng nhưng lạnh lẽo khiến tim anh thắt lại.
Úc Thanh hơi bất ngờ trước hành động thân mật này, anh không né tránh nhưng cũng không đáp lại, chỉ lặng lẽ nhìn Tần Liêm. Tần Liêm lên tiếng, giọng nói trầm thấp và có chút khàn đặc, anh bảo rằng mình vừa nhận được lệnh đình chỉ điều tra tạm thời đối với tập đoàn dược phẩm kia. Úc Thanh nhíu mày, sự chính trực trong anh trỗi dậy, anh khẳng định rằng chất độc mà Lâm Viễn sử dụng có chứa các phân tử đánh dấu chỉ có trong các dự án thử nghiệm lâm sàng của tập đoàn đó, việc dừng lại lúc này là một sự sỉ nhục đối với công lý.
Tần Liêm bật cười, một nụ cười chứa đựng sự mỉa mai nhưng cũng đầy kiên định. Anh nói rằng trên giấy tờ thì anh dừng lại, nhưng với tư cách cá nhân, anh sẽ đi đến cùng, và anh cần Úc Thanh hỗ trợ anh với tư cách là một chuyên gia độc lập. Một sự thấu hiểu vô hình chạy qua giữa hai người. Họ không cần thề thốt, chỉ cần một ánh mắt là đủ hiểu đối phương sẽ là điểm tựa cho mình trong cuộc chơi đầy nguy hiểm này.
Đêm đó, họ không về nhà. Tần Liêm dọn dẹp một góc sofa trong văn phòng cho Úc Thanh nằm nghỉ, còn anh thì ngồi dưới đất, lưng tựa vào cạnh sofa, tay vẫn nắm chặt khẩu súng như một thói quen bảo vệ. Úc Thanh nằm đó, nhìn vào gáy của Tần Liêm, cảm nhận được hơi ấm lan tỏa từ tấm lưng rộng lớn của người đàn ông. Anh chợt nhận ra rằng, ánh đèn trong phòng dù có lạnh lẽo đến đâu, nhưng chỉ cần có sự hiện diện của Tần Liêm, trái tim anh lại cảm thấy một sự rung động ấm áp chưa từng có.
Sự phát triển tình cảm của hai người đàn ông trưởng thành diễn ra một cách chậm rãi nhưng sâu sắc như cách một loại thuốc quý thấm vào máu thịt. Không có sự vồ vập, chỉ có sự hiện diện thầm lặng và sự tin tưởng tuyệt đối. Tần Liêm biết Úc Thanh là người thanh sạch nhất mà anh từng gặp, còn Úc Thanh biết Tần Liêm là người đàn ông vững chãi nhất có thể che chắn cho anh trước mọi giông bão.