MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Di Ngôn Không ChữChương 7: Điểm giao nhau giữa lý trí và cảm xúc

Bản Di Ngôn Không Chữ

Chương 7: Điểm giao nhau giữa lý trí và cảm xúc

588 từ · ~3 phút đọc

Sau đêm dài băng rừng cứu đứa trẻ, một bầu không khí khác lạ bao trùm lên mối quan hệ giữa Tần Liêm và Úc Thanh. Đó không còn là sự phối hợp ăn ý của hai đồng nghiệp xuất sắc, mà là sự gắn kết của hai người đã cùng nhau đi qua lằn ranh của sự phẫn nộ và tình thương. Đứa trẻ được xác định là nạn nhân của một dự án thử nghiệm thuốc ức chế trí nhớ, một hành vi tàn độc nhằm biến con người thành những công cụ không có quá khứ.

Sáng hôm ấy, Úc Thanh không ở phòng giám định. Tần Liêm tìm thấy anh ở hành lang bệnh viện nhi, nơi đứa bé đang được điều trị đặc biệt. Úc Thanh đứng bên ngoài tấm kính, đôi mắt thường ngày lạnh lùng như băng tuyết nay lại chứa đựng một nỗi buồn mênh mông. Anh không mặc áo choàng trắng, chỉ mặc một chiếc sơ mi xanh nhạt đơn giản, trông anh thanh mảnh và mong manh đến mức khiến Tần Liêm cảm thấy lồng ngực mình thắt lại một nhịp đau đớn.

Tần Liêm không tiến tới ngay, anh đứng ở góc hành lang, lặng lẽ quan sát. Anh nhận ra rằng, đằng sau vẻ ngoài điềm tĩnh tàn nhẫn trước những xác chết, Úc Thanh sở hữu một trái tim nhạy cảm hơn bất kỳ ai. Chính vì quá trân trọng sự sống, anh mới chọn cách đứng ở điểm tận cùng của cái chết để bảo vệ công bằng cho họ. Tần Liêm chậm rãi bước tới, đặt một bàn tay ấm nóng lên bả vai gầy của Úc Thanh.

Lần này, Úc Thanh không giật mình. Anh khẽ tựa đầu vào vai Tần Liêm như một thói quen mới hình thành. Giọng anh nhỏ đến mức chỉ đủ cho hai người nghe, anh nói về những tổn thương thần kinh mà đứa trẻ phải gánh chịu, về việc những ký ức tuổi thơ bị xóa sạch bởi những ống nghiệm vô tri. Tần Liêm không dùng những lời an ủi sáo rỗng, anh xoay người Úc Thanh lại, đối diện với mình, rồi nghiêm túc khẳng định rằng anh sẽ khiến những kẻ đứng sau phải trả giá bằng mọi giá, kể cả khi phải tháo bỏ quân hàm này.

Cái nhìn của Tần Liêm trực diện và nóng bỏng, nó thiêu rụi mọi rào cản lý trí mà Úc Thanh cố công xây dựng. Trong khoảnh khắc ấy, tại hành lang bệnh viện nồng mùi sát trùng, Úc Thanh lần đầu tiên chủ động nắm lấy vạt áo của Tần Liêm. Đó là một sự cầu cứu, cũng là một sự phó thác. Tình cảm của họ lúc này giống như hai dòng chảy khác biệt cuối cùng đã tìm thấy điểm giao nhau, nơi lý trí sắt đá của pháp y hòa quyện vào cảm xúc mãnh liệt của hình sự.

Họ cùng nhau quay về cục, nhưng không khí trong xe đã thay đổi. Tần Liêm đột ngột dừng xe ở một công viên vắng người. Anh quay sang, nhìn sâu vào mắt Úc Thanh và nói rằng, từ giờ phút này, anh không chỉ muốn bảo vệ bác sĩ pháp y Úc Thanh, mà anh muốn bảo vệ chính con người Úc Thanh. Úc Thanh im lặng hồi lâu, rồi anh khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ nhàng nhưng mang sức nặng của một lời thề nguyện giữa hai tâm hồn trưởng thành.