Họ tiếp tục dò dẫm trong Mê Cung Địa Ngục, nơi mọi lối đi đều là một ảo ảnh không gian được dệt nên từ nỗi tuyệt vọng. Tại ngã tư của bốn hành lang dường như vô tận, nơi tiếng xích Titan va chạm mạnh mẽ nhất, họ chạm trán với một thực thể tha hóa khác: Minotaur. Hắn ta là một sinh vật khổng lồ, cao hơn gấp ba lần Tom, cơ thể được tạo thành từ đá đen của Tartarus và những mảnh xương hóa thạch. Hắn đeo một chiếc mặt nạ đá lớn, không phải để che giấu danh tính, mà để che giấu sự tuyệt vọng sâu thẳm bên trong.
Minotaur chặn đường đi, nhưng điều kỳ lạ là hắn ta không lao vào tấn công bằng sức mạnh cơ bắp. Thay vào đó, hắn nói bằng một giọng khàn đặc, vang vọng khắp mê cung, mang theo trọng lượng của hàng ngàn năm giam cầm: "Các ngươi, những kẻ can thiệp, tìm kiếm sự cân bằng. Các ngươi mang theo mảnh Khiên Aegis của Trật Tự. Nhưng hãy trả lời ta: Giữa Hủy Diệt và Sáng Tạo, đâu mới là khởi nguyên thực sự của trật tự?"
Đây không phải là một câu hỏi đố vui, mà là một bài kiểm tra triết học của Địa Ngục.
Leo, theo bản năng, cố gắng giải mã bằng logic cứng nhắc, dựa trên các khái niệm triết học cổ điển về Vật lý và Vũ trụ học. "Trật tự bắt nguồn từ Sáng Tạo, vì sáng tạo là quá trình định hình vật chất từ hỗn mang. Hủy diệt chỉ là kết quả của sự mất trật tự!"
Minotaur lắc đầu chậm rãi, mỗi lần như vậy lại gây ra một rung chấn mạnh làm các bức tường đá xung quanh nứt toác. "Sai lầm. Các ngươi cố gắng tách rời những thứ vốn là một. Các ngươi đặt Trật Tự của Olympus lên trên mọi thứ khác. Chính sự phân biệt cưỡng bức đó đã tạo ra Tartarus."
Tom đề nghị một giải pháp kỹ thuật: "Trật tự là sự sắp xếp hiệu quả của các phân tử và năng lượng. Sáng tạo và Hủy diệt là quá trình chuyển hóa năng lượng. Cân bằng là chìa khóa."
Minotaur vẫn lắc đầu. "Chưa đủ. Các ngươi vẫn đang nhìn bằng mắt của sự sợ hãi."
Maya, nhìn vào nỗi đau không thể nhầm lẫn trong đôi mắt trống rỗng của Minotaur ẩn sau chiếc mặt nạ, thấu hiểu. Cô bé cảm nhận được sự giằng xé trong linh hồn hắn: sự giận dữ vì bị giam cầm nhưng cũng là nỗi đau vì không thể tự hủy diệt chính mình.
Cô bé trả lời, giọng nói nhỏ bé nhưng đầy sức thuyết phục, xuyên thẳng qua lớp giáp đá của hắn ta: "Khởi nguyên của trật tự không phải là Hủy Diệt, cũng không phải là Sáng Tạo. Khởi nguyên là Khoảnh Khắc Chấp Nhận rằng chúng là hai mặt của cùng một đồng xu. Không thể có sáng tạo thực sự nếu không có sự hủy diệt những thứ đã lỗi thời, những ý niệm đã cũ. Sự chấp nhận hỗn mang tạo ra trật tự."
Minotaur đứng thẳng người, gầm lên một tiếng dài, vang vọng qua mọi hành lang. Nhưng âm thanh đó không phải là tiếng giận dữ, mà là tiếng gầm của một linh hồn được giải thoát khỏi gánh nặng triết lý vĩnh cửu. Chiếc mặt nạ đá của hắn vỡ tan thành nhiều mảnh, để lộ một linh hồn mệt mỏi và đầy thương tiếc.
Minotaur cúi đầu, rồi dùng chiếc sừng khổng lồ của mình chỉ cho họ một lối đi bí mật bị ẩn giấu kỹ lưỡng trong một bức tường đá. Đó là con đường ngắn nhất dẫn đến khu vực sâu nhất của Tartarus, nơi Vật Phẩm Thần Lực đang được cất giữ.
Minotaur là một lời cảnh báo bằng hành động: chiến đấu với thần thoại bằng vũ lực là vô ích; phải chiến đấu bằng sự thấu hiểu và sự chấp nhận bản chất lưỡng cực của vũ trụ.